Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.
ẽ đến đúng giờ. Anh yêu cầu người lái xe lấy bảng vẽ từ trong cốp sau xe ra, khua khua nhẹ cổ tay, trên nên giấy trắng đã để lại một vài nét vẽ. Chỉ sau một khoảng thời gian ngắn ngủi, anh đã hoàn thanh xong một bức phác thảo. Hai màu đen trắng đối lập rõ ràng nhìn rất bắt mắt, Diêm Tiểu Đóa ở trong tranh để tóc xõa trước ngực, đẹp nhất chính là đôi mắt to tròn dưới hàng lông mi dài. Anh lặng lẽ ngắm nhìn, trong lòng không hiểu sao lại gợn lên một nỗi buồn phiền, bèn tiện tay gấp bức vẽ lại.
Hà Trục hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ xe, Diêm Tiểu Đóa với mái tóc búi gọn gàng chạy lon ton đến, cô trông vô cùng phấn khích khi chui vào trong xe: "Để anh phải đợi lâu rồi, chúng ta đi thôi."
Hà Trục khẽ gật đầu, lái xe liền rời xe khỏi salon tóc. Suốt cả chặng đường đi, hai người đều gần như không nói gì với nhau, Diêm Tiểu Đóa chỉ chăm chú nhìn vào cái bóng phản chiếu của mình trên cửa sổ ô tô. Hà Trục nói quả không sai, muốn dùng mái tóc lòa xòa để che đi khuôn mặt tròn xoe của mình, đó thật là một ý tưởng vô cùng ngu ngốc.
"Diêm Tiểu Đóa à, lần xuất hiện trong buổi tối ngày hôm nay vô cùng quan trọng, cô nên biết nắm bắt lấy cơ hội này."
Diêm Tiểu Đóa nghe không hiểu lắm, nhưng cô cũng không quá chú ý. Đối với cô, tối hôm nay chẳng qua cũng chỉ là một bữa tiệc thông thường mà thôi. Chiếc xe Rolls Royce dừng lại trước cửa một khách sạn trông rất xa hoa, mở cửa xe ra, một chiếc thảm màu đỏ tươi hiện ra trước mắt, kéo dài mãi cho đến tận phòng khách lớn. Từ bên ngoài nhìn vào, khách sạn trông thật lộng lẫy với vô số ánh sáng rực rõ. Diêm Tiểu Đóa bất giác cảm thấy có phần căng thẳng, buổi yến tiệc này cao cấp và xa xỉ hơn bất kì bữa tiệc nào mà trước đây cô đã từng tham gia, không có các phương tiện thông tin đại chúng vây quanh, nhưng cũng khiến cô cảm thấy hồi hộp bất an.
Hà Trục xuống xe, chỉnh trang lại trang phục một chút. Diêm Tiểu Đóa đứng ngay bên cạnh anh, thì thầm hỏi: "Rốt cục đây là buổi tiệc gì vậy? Không phải là bữa tiệc cấp quốc gia đấy chứ?"
Hà Trục búng ngón tay lên vầng trán trắng trẻo của cô: "Bữa tiệc cấp quốc gia? Đúng là tưởng bở! Cô nghĩ cô là một nhân vật chính trị quan trọng của nhà nước chắc?"
Diêm Tiểu Đóa cười cười một cách ngượng ngùng, khoác lấy cánh tay của Hà Trục rồi cùng bước trên bậc thềm dẫn vào trong khách sạn. Đôi giày cao gót màu vàng bước trên chiếc thảm đỏ, giống như đang đặt chân vào giữa những áng mây, cảm giác nhẹ bẫng lâng lâng thật là tuyệt vời. Trong một chương trình ti vi mà cô từng được tham gia vào năm mười ba tuổi, lúc đó cũng có thảm đỏ, còn có cả một bức tường thật to dùng để ký tên. Diêm Tiểu Đóa lúc đó còn khá nhỏ, đã dùng một cây bút đánh dấu cẩn thận ký lên một chữ ký trông vô cùng non nớt, sau đó quay người lại mỉm cười, thế là có vô số ánh đèn flash chỉa thẳng vào cô nhấp nháy liên tục. Mặc dù rất lóa mắt, nhưng cô lại rất thích cái cảm giác được đứng ở đó. Lần ấy, cô đã giành được danh hiệu nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, ngày ấy tính đến bây giờ cũng đã xấp xỉ mười năm rồi.
Cô thở hắt ra một hơi thật dài, vẫn là bầu trời ấy, nhưng những áng mây thời đó thì đã không còn nữa rồi.
Diêm Tiểu Đóa đưa mắt liếc trộm Hà Trục đang bước đi ngay bên cạnh, anh ta nhìn nghiêng trông còn hoàn hảo hơn nhìn thẳng, quả đúng là đẹp không tì vết. Cô ưỡn ngực ra phía trước, kéo thẳng lưng lên, hôm nay bất luận thế nào cũng không thể để bị mất mặt được. Cô dần dần tiến đến căn phòng sang trọng tổ chức buổi tiệc, nhân viên lễ tân đeo đôi găng tay trắng muốt kéo mở cánh cửa ra, rất êm, không hề phát ra một tiếng động nào. Ánh đèn rạng rỡ từ bên trong căn phòng tràn ra làm lóa mắt Diêm Tiểu Đóa, cô gần như không thể nhìn thấy gì trong chốc lát. Thanh âm du dương của tiếng đàn violon hòa quyện với tiếng đàn piano thánh thót, cả tiếng rì rào cười nói vui vẻ của các vị quan khách, dường như tất cả đều bị đóng băng lại ngay chính trong khoảnh khắc đó. Xung quanh im lặng như tờ, yên lặng đến nỗi chỉ còn vang vọng tiếng bước chân của hai người bọn họ.
Diêm Tiểu Đóa khẽ gật gật đầu, đầu óc cô hoàn toàn không tỉnh táo chút nào. Xung quanh toàn người là người, nhưng cô cứ lướt qua mà không hề nhìn rõ ai với ai.
"Cái cô gái đó chắc là Diêm Tiểu Đóa, phải không nhỉ..."
Những tiếng xì xầm trao đổi mặc dù rất nhỏ, nhưng Diêm Tiểu Đóa lại nghe thấy rõ mồn một. Cô dựa sát vào Hà Trục thêm một chút, nhưng vẫn chưa cảm thấy đủ an toàn. Đây là một bữa tiệc buffet ngọt theo phong cách châu Âu, hai người bọn họ sánh bước đi từ đầu này của chiếc bàn dài đến đầu bên kia. Diêm Tiểu Đóa bỗng nhiên cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, vốn dĩ khao khát mong chờ được người khác để mắt tới, nhưng trong trường hợp mọi ánh nhìn đều đổ về phía mình, chăm chăm soi xét đến từng hành động cử chỉ của cô, thì cô lại cảm thấy thật không thoải mái. Chỉ xa rời trong khoảng thời gian vài năm ngắn ngủi mà cô đã không thích nghi được với cảm giác là tâm điểm của hàng trăm người rồi.
Cô hít một hơi thật sâu rồi ngẩng đầu lên, nhưng người đối diện ngay trước mắt đã khiến cô khô