XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

t nhẽo quá mức, chẳng biết làm gì ngoài mân mê mấy câu hát, sau đó lại đi đi lại lại trong phòng để tìm cách giết thời gian. Bộ não của cô đã trở nên đặc quánh lại, khi Cố Nặc Nhất trở về, thì cô phải đối diện với anh với một thái độ như thế nào đây? Nịnh nọt ư, tự ti ư, hay là phải tỏ ra đau buồn khôn tả? Rốt cục là phải như thế nào thì mới được cậu ấy tha thứ? Nếu như có thể giành được sự thông cảm của cậu ấy thì đúng là tốt quá rồi. Còn nếu không thì đành nhất quyết phải nhờ đến hình ảnh của người mẹ đã mất vậy.
Càng nghĩ càng thấy không có lối thoát, Diêm Tiểu Đóa vò đầu bứt tai, cứ giật giật mấy lọn tóc trên mái đầu rối bù của như tổ quạ của mình. Phải làm thế nào đây? Phải tính làm sao đây? Thật là sắp phát điên lên mất.
Khi thời khắc quan trọng đó sắp cận kề, thì có người gọi điện thoại đến. Như con chim sợ cành cong, Diêm Tiểu Đóa tim đập thình thịch, nhìn chằm chập vào màn hình di động với tâm trạng căng thẳng tột độ, nhưng thì ra lại là Hà Trục. Cô tiện tay ấn nút nhận thì nghe được một câu mệnh lệnh vọng lại từ đầu dây bên kia: "Diêm Tiểu Đóa, cô mau xuống đây."
Diêm Tiểu Đóa cầm chiếc điện thoại, rồi tiến ra ngoài ban công nhìn vọng xuống, Hà Trục ngồi trên con xe Harley đang vẫy vẫy tay với cô. Nghĩ đến những hành động mà Hà Trục đã làm với mình vào hai ngày trước, những cảm giác hối hận, tội lỗi ngày trước lập tức bị quét sạch sành sanh, cô một tay chống nạnh, cúi xuống nhìn Hà Trục ở phía dưới, nhỏ bé như một con kiến: "Để làm gì?"
"Cứ xuống rồi sẽ biết ngay thôi. Dù sao anh chàng kia cũng không có ở nhà, cô mà không xuống thì tôi sẽ đi lên."
Đầu óc của Diêm Tiểu Đóa như bị ai đó gõ cho một cái đau điếng, cái tay Hà Trục đáng sợ đó quả nhiên biết là cô đang đơn độc một mình, không phải là anh ta có đôi mắt nhìn xuyên thấu đấy chứ? Diêm Tiểu Đóa bất đắc dĩ đành cởi tạp dề rồi đi xuống lầu.
Hà Trục đang an tọa trên chiếc xe Harley hứng chí đắc ý ra mặt khi nhìn thấy Diêm Tiểu Đóa đang bước về phía anh. Diêm Tiểu Đóa rất ghét cái điệu bộ đó của Hà Trục, cảm giác như mọi thứ của mình đều nằm trong tầm kiểm soát của anh ta, có muốn chạy cũng không thể thoát được.
"Có chuyện gì thì anh mau nói đi."
Lời nói còn chưa dứt, Hà Trục đã nhảy xuống khỏi chiếc xe Harley, vác Diêm Tiểu Đóa lên vai rồi đặt trên chiếc xe máy. Diêm Tiểu Đóa quá hoảng hốt, vội kêu lên: "Anh bị thần kinh rồi à, rốt cục là định làm cái gì?"
Hà Trục khởi động chiếc xe, chiếc xe máy vụt lao đi vun vút trong tiếng gầm vang dội: "Cùng tôi đi dạo phố một lát."
Chiếc xe máy dừng lại trước cửa của một cửa hàng thời trang xa hoa cao cấp. Hà Trục kéo xềnh xệch tay của Diêm Tiểu Đóa rồi bước vào trong, nhân viên lễ tân kính cẩn bước ra chào đón: "Anh đến rồi."
Đã lâu lắm rồi Diêm Tiểu Đóa không đặt chân tới những cửa hàng thời trang đặt may trang phục cao cấp như thế này, xem ra có vẻ Hà Trục là khách hàng quen ở đây. Anh ta thông thuộc đường đi lối lại, nhanh chóng kéo Diêm Tiểu Đóa đến khu vực đồ dành cho nữ giới: "Mặc dù cô trông chỉ thường thường bậc trung thôi, nhưng xét về tổng thể thì thần thái, khí chất cũng không đến nỗi nào? Chọn mấy kiểu dáng mà cô thích đi, tôi đợi cô ở khu vực đồ dành cho nam giới."
Diêm Tiểu Đóa nhìn ngắm cả mấy hàng dài những bộ trang phục đang tĩnh lặng nằm chờ chủ nhân đến mà cảm thấy mơ mơ hồ hồ: "Ít ra anh cũng phải nói cho tôi biết là để làm gì chứ?"
Hà Trục quay bước đi, chỉ để lại cho cô dáng dấp của một tấm lưng vô cũng phóng khoáng: "Cũng chẳng quan trọng đâu, chẳng qua là trong bữa tiệc được tổ chức tối nay, tôi đang thiếu một người đi cùng."
Diêm Tiểu Đóa nghe xong, bỗng trở nên vô cùng lo lắng, cô làm sao có thể đi tham dự yến tiệc được, cô còn phải đợi Cố Nặc Nhất về nhà vào tối nay mà! Diêm Tiểu Đóa chạy nhanh mấy bước, chặn ngay trước mặt của Hà Trục: "Không được, anh tìm người khác giúp đi, tối nay tôi có việc phải làm rồi."
Hà Trục quay hẳn người lại, nụ cười trên khóe môi đã hoàn toàn tan biến, anh ta nheo cặp mắt dài nhỏ lại, khiến cho Diêm Tiểu Đóa cảm thấy rùng mình, sởn tóc gáy: "Nếu như cô không đi, có tin là tôi sẽ ném cô xuống con kênh bao quanh thành phố không?"
Diêm Tiểu Đóa chớp chớp đôi mắt đang mở to hết cỡ, không dám nói thêm gì nữa. Hà Trục thấy cô không từ chối nữa thì mới hài lòng rời khỏi khu trang phục nữ.
Thân thể thì ở đây, nhưng tinh thần thì đã sớm bay đi mất rồi. Diêm Tiểu Đóa chọn đại một bộ lễ phục rồi trốn ngay vào phòng thử đồ. Ngồi trên chiếc ghế da, lòng cô cứ rối bời không yên. Phải làm thế nào mới ổn đây? Hôm nay cô phải xin lỗi và đưa ra được một lời giải thích chính thức cho tin đồn tình ái với Cố Nặc Nhất, đúng vào cái lúc quan trọng này thì lại nhảy đâu ra một tay Hà Trục đáng ghét, hiển nhiên là cái anh chàng này còn khó đối phó hơn cả Cố Nặc Nhất.
Cô bấm số điện thoại gọi cho Cố Nặc Nhất mà tim cô đập thình thịch không yên, lại một hồi âm thanh chờ đợi dài lê thê, cũng may là lần này đã kết nối được.
Mí mắt của Diêm Tiểu Đóa nhảy nhảy liên tục, cô lấy tay ôm ngực, cố gắng trấn tĩnh bản thân: "Nặc N