Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.

sức khỏe của bố anh trước giờ không được tốt cho lắm, sản nghiệp bên kia rất cần anh quay về để gánh vác. Nhưng khi chưa nhổ được cái gai trong lòng, anh không cam tâm cứ thế rời đi. Hơn nữa, mọi thứ đều đang nằm trong tầm kiểm soát của anh, phải nhìn thấy kết quả mà anh hằng mong muốn mới được.
Nghĩ đến đây, không hiểu sao anh bỗng cảm thấy mệt mỏi. Anh bỏ kính ra,
khẽ xoa bóp hai bên mắt, lơ đãng hỏi trợ lý: "Nấu xong bữa trưa chưa vậy?"
"Vẫn chưa ạ."
Anh liền rời khỏi phòng đọc sách đi xuống bếp, lớp cửa thủy tinh hiện lên
bóng dáng mờ mờ ảo ảo của Diêm Tiểu Đóa và chị giúp việc. Chị giúp việc đang cán vỏ bánh, còn Diêm Tiểu Đóa thì bọc sủi cảo, nhịp điệu của tiếng cán bột cứ vang vọng. Hà Trục thích sủi cảo do Diêm Tiểu Đóa làm, vì nó không những ngon, mà hình dáng còn rất đẹp, chiếc nào cũng giống y con rái cá đang phun nước, giống cả cái vẻ mặt đang chu môi của cô.
Hà Trục ngồi trên chiếc ghế trong phòng ăn và nhìn ngẩn ngơ, Diêm Tiểu Đóa giống mẹ anh hồi còn trẻ, cho dù hàng ngày cách giải quyết mọi chuyện có ra sao, thì chỉ cần đeo chiếc tạp dề lên lại trở thành người phụ nữ hiền thục nhất thế gian. Nhưng từ khi xảy ra chuyện, mẹ anh không còn xuống bếp nữa. Cha từng khuyên anh sớm lập gia đình, sinh một đứa con cho mẹ anh chăm sóc, biết đâu bệnh của bà lại khỏi.
Giờ phút này, anh bỗng thảng thốt, nếu cô ấy mà là vợ mình thì tốt biết bao. Nhưng chỉ trong nháy mắt, anh bỗng thấy nhục nhã khi có ý nghĩ này.
Làm sao Diêm Tiểu Đóa có thể ở bên anh được, cả đời này cô ta mãi mãi
không xứng đáng bước vào cửa nhà họ Hà.
Sủi cảo được cho vào hấp, rất nhanh được bày ra bàn. Bàn ăn rất to, n h ưn g Hà Trục quen dùng bữa trên chiếc bàn tròn nhỏ gần cửa sổ, có lẽ bởi vì n h ữn g đĩa thức ăn được xếp đầy trên chiếc bàn nhỏ làm anh quên đi cảm giác
cô độc một thân một mình.
Diêm Tiểu Đóa chỉ lẳng lặng ngồi ăn, không nói lời nào. Hà Trục cũng không bận tâm, chỉ có bầu không khí ấm áp của ánh nắng mặt trời là lan tỏa
khắp nơi. Hà Trục ăn ba chiếc sủi cảo liền đặt đũa xuống: "Cô về đi!"
Diêm Tiểu Đóa ngẩn người ra, miếng sủi cảo vừa gắp rơi ra khỏi đũa: "Dạ?"
Hà Trục lấy khăn lau miệng, nhìn cô với ánh mắt ghét bỏ: "Tôi không muốn
nhìn thấy khuôn mặt như đưa đám của cô, mau đi đi."
Diêm Tiểu Đóa vẫn chưa ăn no, nhưng vẫn bỏ đũa xuống: "Tổng giám đốc
Hà, vậy tôi đi đây."
Hà Trục không cho tài xế đưa cô về, cô phải đi một quãng đường rất xa mới bắt được taxi. Tuy lòng cô rã rời, nhưng vẫn ở cùng Hà Trục cả một buổi sáng. Lúc về tới nhà, A Hoa đã đợi sẵn, nền đất trước cửa rơi đầy tàn thuốc. Diêm Tiểu Đóa bỗng có tâm tư trêu chọc anh: "Sao lại nỡ bỏ bạn gái mà đến tìm em
thế này? Đúng là anh em tốt!"
A Hoa bước theo Diêm Tiểu Đóa vào trong. Bữa trưa cô vẫn chưa ăn no, nên về lục lọi tủ lạnh, thì chỉ còn mỗi hai lon bia sắp hết hạn: "Uống bia
không? Chỉ còn mỗi hai lon thôi."
Cô tự mở nắp một lon, ngửa đầu uống vài hớp, đẩy lon còn lại đến trước mặt A Hoa. Nhưng anh không uống, chỉ rút ra một cuốn sổ đưa cho Diêm Tiểu Đóa: "Cố Nặc Nhất đã rời khỏi Bắc Kinh rồi, cậu ấy nhờ anh đưa cho cô cái
này."
Diêm Tiểu Đóa nhận ra đó là cuốn nhật ký của cô, nhưng cô không nhận:
"Không còn thứ gì khác ư? Chỉ có quyển sổ này thôi sao?"
A Hoa vò đầu, bộ dạng như muốn phát cuồng: "Tiểu Đóa, cô còn coi anh là
anh em tốt nữa không? Nói cho anh biết, biết đâu anh lại giúp được gì cho cô thì sao. Cô cứ giữ khư khư trong lòng mà không nói lời nào, anh khó chịu lắm!"
Diêm Tiểu Đóa chỉ cười hì hì: "Có chuyện gì đâu cơ chứ, chỉ là Cố Nặc Nhất làm rơi mất một món đồ em tặng anh ấy, nên em giận thôi. A Hoa, anh có giúp
em tìm lại được nó không?"
A Hoa nghe xong, liền thở dài: "Phụ nữ các cô đúng là lắm chuyện, toàn chấp vặt, cánh đàn ông có tốt với các cô bao nhiêu cũng vô ích, chỉ giỏi tính
toán mấy chuyện cỏn con như hạt vừng."
Diêm Tiểu Đóa lặng thinh uống hết cả lon bia. A Hoa uống mấy ngụm xong cũng bắt đầu càu nhàu, một người chị em của Tiểu Liên làm phục vụ ở phòng hát, khơi ra chuyện A Hoa thường lôi mấy cô gái ở đó đi nhà nghỉ, vì thế mới sáng ra, Tiểu Liên đã nước mắt ngắn nước mắt dài cãi vã với anh một phen.
"Trước kia đúng là anh không ra gì, nhưng từ khi yêu Tiểu Liên, anh có làm
mấy chuyện đó nữa đâu, đúng là phiền phức mà."
Diêm Tiểu Đóa chỉ cười gượng. Ai hiểu được nỗi khổ của ai chứ? Cũng như không ai gỡ được nỗi sầu của ai. A Hoa rủa sả một hồi, rồi bởi vì không yên tâm về Tiểu Liên nên vội vã rời đi.
Trợ lý của Hà Trục đã thu dọn sạch sẽ căn phòng, không nhìn ra đống hỗn độn ban sáng nữa. Diêm Tiểu Đóa nhìn cuốn nhật ký trên bàn uống nước, tiện tay cầm lên, lơ đãng lật giở một trang, bỗng thấy nét chữ mạnh mẽ thanh thoát của Cố Nặc Nhất. Ngay sau trang cuối cùng cô viết là một đoạn ngắn do anh viết.
"Sáng ngày mùng hai tháng ba, có sương mù. Tối qua anh đã gọi điện thoại rất lâu nhưng em không nhấc máy. Nhưng sau đó anh không nhắn tin, cũng không đi tìm em, bởi vì anh không biết phải giải thích với em thế nào, dườn