Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.
sẽ chuẩn bị tổ chức một liveshow quy mô sức chứa hai mươi nghìn
người cho cô."
Diêm Tiểu Đóa biết, đối với cô đây là một con số không hề nhỏ. Trong mắt cô thì nơi sáng nhất trong bóng tối chính là sân khấu lấp lánh ánh đèn. Cô đã đợi ngày này lâu lắm rồi, không ngờ lại trở thành hiện thực nhanh như vậy.
Theo lời Hà Trục, buổi liveshow sẽ được ấn định tổ chức tại Bắc Kinh vào ngày 13 tháng 8. Tuy mọi thứ vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị, nhưng lịch diễn sẽ không thay đổi. Từ lúc bước ra khỏi Phi Thiên Entertainment, cô vẫn chưa hết bàng hoàng. Ngày 13 tháng 8, một ngày thật đặc biệt đối với cô, cũng chính là ngày cô tránh né hàng năm. Nhưng buổi liveshow lại diễn ra vào đúng ngày đó, cô có cảm giác đó chính là sự sắp đặt của số phận. Dạo này A Hoa rất chăm chỉ làm việc, tinh thần làm việc cũng hăng hái hơn trước rất nhiều. Anh chàng cứ ca cẩm rằng phải kiếm chút tiền sữa cho con, anh không muốn đứa bé phải lông bông như mình. Thấy A Hoa như vậy, Diêm Tiểu Đóa chẳng có lý do gì mà không cố gắng cả. Bọn họ bận tối tăm mặt mũi thế này đều vì chính bản thân mình, bởi chỉ khi nào cô đạt được thành công, thì cuộc sống của họ mới trở nên tốt đẹp.
Chỉ còn ba ngày nữa là diễn ra Lễ trao giải thời trang âm nhạc Trung Quốc rất hoành tráng, cô nhận được lời mời của ban tổ chức, đang phân vân không biết có nên đi hay không, nếu đi sẽ chạm mặt rất nhiều người quen, cho nên
hai hôm nay cô toàn viện cớ ốm để tránh né, nhưng Hà Trục không chấp nhận
lý do đó.
Bốn tiếng trước khi bắt đầu lễ trao giải, Diêm Tiểu Đóa vẫn ngồi lỳ ở nhà không chịu chuẩn bị, thậm chí cô còn tắt máy. Tiếng gõ cửa bên ngoài rất to, cô kiễng mũi chân lên nhòm qua kính mắt mèo, quả nhiên là Hà Trục. Hà Trục nhìn thẳng vào kính mắt mèo cười, Diêm Tiểu Đóa hốt hoảng ngồi thụp xuống. Hà Trục hắng giọng vài tiếng: "Cô mà không chịu mở cửa là tôi lại gọi đội
phòng cháy chữa cháy nữa đấy."
Chẳng còn cách nào khác, Diêm Tiểu Đóa đành mở cửa.
"Còn chưa chịu đi thay quần áo à, đang đợi tôi mặc giúp cô hả?"
Diêm Tiểu Đóa đứng một bên không ngừng vò vạt áo: "Không đi không
được sao? Thực sự tôi không muốn đi, gặp nhiều người như vậy tôi thấy sợ
lắm, tôi chỉ muốn được yên tĩnh một chút thôi."
Diêm Tiểu Đóa nói một hồi rồi mới thấy hối hận. Một khi Hà Trục đã đích thân tới, thì cô chẳng thể nào từ chối được cả. Quả nhiên Hà Trục có đầy đủ lý lẽ: "Bây giờ hối hận cũng chẳng ích gì, đây là thế giới cô đã đợi mỏi mắt để chen chân vào. Cô thấy mệt không muốn ra ngoài à? Không có cửa đâu, kể cả
cửa sổ cũng không nốt."
Diêm Tiểu Đóa thở dài, những câu nói của anh toàn khó nghe vậy, nhưng cô biết rằng anh không có ý xấu. Hà Trục nhìn bốn phía xung quanh: "Công ty thuê cho một căn hộ to đùng thì không chịu ở, không hiểu cô nghĩ gì mà cứ ôm khư khư cái chỗ to bằng cái nhà vệ sinh này, chuyện này đồn ra ngoài,
người ta lại bảo Phi Thiên Entertainment hà khắc với nghệ sĩ."
Thực sự căn phòng này chỉ có vài chục mét vuông, nó cũng không sánh được với phòng vệ sinh nhà Hà Trục, nhưng Diêm Tiểu Đóa không muốn đi, ổ vàng ổ bạc cũng không sánh bằng ổ cò ổ rơm của chính mình. Thấy ánh mắt tránh né của cô, Hà Trục cũng đoán được vài phần: "Diêm Tiểu Đóa, bây giờ cô vẫn thấy buồn, đúng không? Tôi nghĩ rằng nhất định cô rất hận tôi, hận tôi đã chia rẽ cô và Cố Nặc Nhất. Cô không muốn chuyển đi, vì sợ Cố Nặc Nhất
không tìm thấy cô chứ gì?"
Diêm Tiểu Đóa hung hăng trừng mắt nhìn anh: "Anh cứ nhất định phải nói
ra như vậy sao? Cứ phải xát muối lên vết thương của người khác mới được à?"
"Tôi là người như thế đấy, tôi ghét nhìn thấy cô hạnh phúc, tôi chỉ muốn cô
đứng trên đỉnh cao nhất mà hận tôi thôi."
Diêm Tiểu Đóa vò tóc, cô sắp bị Hà Trục làm cho phát điên rồi: "Tùy anh,
tôi đi thay quần áo đây."
Ánh mắt Hà Trục ngưng lại, anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ bị đóng chặt. Cô hận anh, có thể đây là chuyện sẽ diễn ra trong thời gian dài. Nếu đúng là như vậy, liệu có thể coi là cái kết đẹp nhất không? Chí ít thì cô sẽ không quên được anh.
Cửa phòng ngủ "cạch" một tiếng rồi mở ra, Diêm Tiểu Đóa ủ dột bước vào phòng tắm, cũng làm Hà Trục bừng tỉnh khỏi phút ảo tưởng thẫn thờ. Anh hơi nhếch môi cười. Từ bao giờ anh bắt đầu nghĩ tới những chuyện này? Đều là những chuyện anh chưa từng nghĩ đến trước khi tới Bắc Kinh.
Chiếc Rolls Royce luôn thu hút ánh mắt của mọi người ở mọi nơi, cho dù là giữa quang cảnh lóng lánh chói ngời của lễ trao giải. Một Diêm Tiểu Đóa trang điểm với phong cách hoàn toàn mới khoác tay Hà Trục mỉm cười trước một rừng đèn flash, tạo dáng tao nhã phóng khoáng trước ống kính máy ảnh. Thay vì nói Diêm Tiểu Đóa thu hút giới truyền thông, chính xác hơn, người tập trung mọi sự chú ý chính là Hà Trục. Tuy xuất hiện rất nhiều chàng trai trẻ trung giàu có, nhưng Hà Trục tuyệt đối là người nổi bật nhất trong số đó. Một khuôn mặt không tì vết, thân hình cao ráo vạm vỡ, thêm cả nụ cười hút hồn. Anh xuất hiện trong làng giải trí, luôn kiểm soát cả làng giải trí ấy. Biết bao nữ nghệ sĩ tìm cách