Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1440 lượt.

lượng tiêu thụ album khổng lồ mà danh tiếng Diêm Tiểu Đóa tăng vọt. Tuy trước kia không được diễn trong bộ phim bom tấn "Tề Thiên", nhưng chẳng mấy chốc cô đã được mời đóng hai bộ phim khác dành cho nữ giới. Mặc dù không phải nhân vật chính, nhưng vai nữ phụ lại cực kỳ đặc sắc. So với vai trò diễn xuất, Diêm Tiểu Đóa thiên về ca hát và vũ đạo hơn. Bởi cô phát hiện ra rằng thời gian cô lăn lộn trong giới showbiz càng dài thì bản thân lại càng trở nên yếu đuối, dù chỉ một cảm xúc nhỏ trong phim cũng khiến cô đắm chìm không tài nào dứt ra được. Vì vậy đối với cô mà nói, diễn xuất là một công việc rất khổ cực, chứ chẳng hề mặn mà thiết tha như âm nhạc. Những ngày như thế cứ lần lượt trôi qua, thấm thoát đã được nửa năm trời.
Từ đầu mùa xuân tới cuối mùa hạ, danh tiếng lên cao khiến Diêm Tiểu Đóa không thể không xuất hiện trên các kênh thông tin đại chúng với tần suất dày đặc. Nhưng các nhà báo lại chỉ thích hỏi về chuyện giữa cô và Cố Nặc Nhất. Những lúc ấy Diêm Tiểu Đóa chỉ biết im lặng là vàng, giương khóe miệng lên cười, không phản đối cũng không thừa nhận.
"Nghe nói Cố Nặc Nhất lại bị ngất trên trường quay, cô Diêm đã tới thăm
anh ấy chưa?"
Đôi mắt vốn đang cười bỗng rũ xuống ảm đạm, A Hoa chặn trước mặt Diêm Tiểu Đóa, sang sảng quát lớn: "Đã bảo từ đầu là không được hỏi mấy câu
dần tiêu tan: "Cô định lúc nào sẽ quay về bên hắn?"
Cô ủ ê thở dài, thực sự không dám nói lời nào nữa, cho dù cô trả lời thế nào đi chăng nữa cũng sẽ đều bị Hà Trục chế giễu. Tốn chút xíu sức lực, Hà Trục
hí hoáy vài nét đã hoàn thành tác phẩm rồi đưa cho cô: "Ký tên."
Diêm Tiểu Đóa vâng lời ký tên mình lên, rồi cung kính đưa lại bức tranh cho anh.
Hà Trục không thèm xem mà nhét luôn vào trong kẹp giấy: "Cô biết mình ký bao nhiêu bức rồi không?" Thấy vẻ mặt bối rối của cô, anh dửng dưng nói: "Mười bốn bức rồi. Vẽ nhiều cũng thấy chán, nhất là vẫn một đôi mắt đó, bờ
mi đó."
Diêm Tiểu Đóa không kiềm được khẽ giọng làu bàu: "Vậy thì đừng vẽ nữa" Nhìn bức tranh vẽ mình lúc còn đang tuổi dậy thì, cô luôn có cảm giác như bản thân đang mơ một giấc mơ không bao giờ tàn.
"Diêm Tiểu Đóa, đợi cô ký đủ mười lăm bức, tôi có một niềm vui bất ngờ
dành tặng cô."
Diêm Tiểu Đóa ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt trắng phóc của Hà Trục, trong lòng tràn ngập sự hiếu kỳ: "Vậy bây giờ tôi sẽ ký luôn, rốt cuộc là niềm vui bất ngờ gì vậy?" Cô vươn tay ra đòi bức phác họa của Hà Trục, bị anh dùng ngòi bút chọc vào lòng bàn tay, Diêm Tiểu Đóa đau điếng, chỉ còn biết rụt tay về.
"Lúc nào tôi nói ký thì mới tính."
Niềm háo hức của Diêm Tiểu Đóa cứ thế tan thành mây khói. Cô đẩy cửa
bước ra khỏi chiếc Rolls Royce: "Tổng giám đốc Hà, tôi đi làm việc đây."
Qua lớp cửa xe, Hà Trục cao giọng: "Này, Diêm Tiểu Đóa! Khi nào đóng xong bộ phim này thì lập tức trở về Bắc Kinh, công ty có một hội nghị quan
trọng chờ cô!"
Diêm Tiểu Đóa không dừng bước, chỉ nói một câu: "Tôi biết rồi!"
Chiếc Rolls Royce nhanh chóng rời khỏi khu trường quay, Hà Trục mệt mỏi
ngồi tựa vào ghế sau. Anh nhắm nghiền mắt nói với tài xế: "Nói với chị giúp
việc, có thể đóng gói hành lý được rồi."
Tuy chưa biết chính xác ngày trở về, nhưng anh biết rằng ngày đó đã không còn xa nữa. Thay vì cảm giác vui sướng và mong đợi ban đầu, giờ đây lòng anh lại vấn vương nỗi phiền muộn vì tất cả những điều sắp xảy ra.
Diêm Tiểu Đóa vừa tiễn Hà Trục thì Tiểu Liên lại tới thăm. Tất nhiên A Hoa sướng rơn người, anh chàng đưa cho Diêm Tiểu Đóa món miến thịt mà Tiểu Liên mang tới, rồi hai người họ biến đâu mất tiêu, chẳng thấy tăm hơi bóng
dáng đâu. Sau khi kết thúc công việc, Diêm Tiểu Đóa ôm cặp lồng miến thịt trở
về khách sạn. Do phải nhanh chóng hoàn thành sớm các cảnh quay nên cô đã thức cả đêm, bây giờ rảnh rỗi rồi thì lại không ngủ nổi, đầu đau âm ỉ, trước giờ cô chưa từng bị thế này.
Bỗng nhiên cô nhớ lại câu hỏi của phóng viên hồi sáng, hình như Cố Nặc Nhất lại phát bệnh. Từ sau khoảng thời gian sống cùng với anh, Diêm Tiểu Đóa cũng học được cách cách ly với truyền thông, vì thế cũng lâu lắm rồi, cô không cập nhật tin tức về anh. Thỉnh thoảng Cố Nặc Nhất gửi cho cô một tin nhắn, nhưng cô không đủ can đảm để nhắn lại.
Diêm Tiểu Đóa phải uống hai viên an thần mới ngủ được, lúc tỉnh dậy vẫn thấy đầu váng vất. Cả đêm A Hoa không về, Diêm Tiểu Đóa cũng không muốn quấy rầy anh ta. Nhân lúc tình cảm mặn nồng, A Hoa đã chuẩn bị dẫn Tiểu Liên về quê thăm nhà, xin cưới. Thực lòng Diêm Tiểu Đóa mừng cho A Hoa, cũng đến lúc nên có một người phụ nữ quản lý anh ta rồi.
Mãi tới chiều hôm sau, hai người mới xuất hiện, Tiểu Liên chỉ ở lại một thời gian ngắn rồi phải quay về Bắc Kinh. Ba người họ tụ tập ăn quán một bữa, A Hoa ôm vai Tiểu Liên, thỉnh thoảng lại ghé sát vào tai cô thủ thỉ thân mật, sến sẩm đến mức làm Diêm Tiểu Đóa nhịn hết nổi: "Hai người cố tình chọc tức em
đó à?"
Tiểu Liên đỏ mặt không nói lời nào, còn A Hoa thì trơ ra cười toe tóe: "Tiểu
Liên có bầu rồi, tháng sau bọn anh sẽ tổ chức đám cưới."
Tiểu Liên dùng đ