Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.

ện thoại vẫn không một tiếng trả lời, Cố Tiểu Khanh có thể nghe rõ tiếng Âu Lâm Ngọc hít thở ở đầu dây lặng ngắt bên kia. Biết anh đang nghe nhưng nhất thời cô không biết nói gì. Kết quả cả hai đều rơi vào trầm mặc.
Lại qua thêm một lúc lâu nữa, tiếng Âu Lâm Ngọc mới truyền đến: “Em đang ở đâu?”
“Em ở ngay trong bệnh viện.” Cô nhàn nhạt đáp.
“Tôi cũng ở bệnh viện mà sao không thấy em?” Âu Lâm Ngọc nghi hoặc hỏi.
Đột nhiên Cố Tiểu Khanh cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, cô uể oải giải thích: “Bởi vì em ở tầng dưới, ba em đang nằm viện nên em ở đây lo cho ba.”
Âu Lâm Ngọc im lặng, cảm giác áy náy chợt khuấy đảo trong lòng anh. Anh trầm giọng: “Em đợi tôi, tôi xuống ngay đây.” Nói rồi liền cúp máy.
Cố Tiểu Khanh cầm điện thoại còn vang lên âm thanh “tút tút” kéo dài gấp gáp, lòng có chút miễn cưỡng. Cô không muốn để ba mẹ gặp Âu Lâm Ngọc trong lúc này.






Cố Tiểu Khanh ủ rũ đứng ở cửa phòng bệnh, băn khoăn không biết lát nữa đây nên giới thiệu Âu Lâm Ngọc với ba như thế nào mới phải. Bảo anh là sếp của mình được không? Hay cứ nói anh là bạn mình cho đơn giản? Khi cô còn đang loay hoay giữa mớ bòng bong, Âu Lâm Ngọc đã xuất hiện ở cuối hành lang.
Cô nhìn bóng hình anh từ từ rõ dần mà lòng đau se sắt, xót xa thầm hỏi hai ngày vừa rồi anh đã phải trải qua những chuyện gì. Nhìn từ xa, vẫn là anh với vẻ lịch lãm, tươm tất, chỉnh chu cố hữu. Đợi đến khi anh tới gần cô mới phát hiện hai hốc mắt của anh đều trũng sâu, lọt thỏm trong quầng thâm xanh đen. Chỉ hai ngày không gặp vậy mà anh gầy đi thấy rõ.
Lúc anh đứng trước mặt, không kiềm lòng được nữa, cô hỏi khẽ: “Anh không ăn không ngủ chút nào sao?”
“Ngủ không được.” Anh thờ ơ đáp. Nhưng Cố Tiểu Khanh lại nghe ra được chút phụng phịu, sầu tủi trong kiểu nói chuyện lạnh nhạt muôn thưở đó, cho nên cô càng thêm đau lòng.
“Ba của em thế nào rồi?” Âu Lâm Ngọc hỏi, Cố Tiểu Khanh kể lại ngắn gọn đầu đuôi mọi chuyện cho anh nghe.
“Không sao đâu, cậu khách khí quá. Thôi, chúng ta vào trong đi, đừng đứng ngoài cửa nói chuyện như vậy.”, bà nói.
Phòng bệnh đang trong giờ ăn cơm tối nên khá huyên náo. Ba người vừa bước vào, sự chú ý của tất cả mọi người lập tức tập trung về phía họ. Khuôn mặt Âu Lâm Ngọc dù rằng có chút tiều tụy, nhưng vẻ khôi ngô tuấn tú vượt trội không hề bị khỏa lấp, hơn nữa khí chất, phong thái của anh quả thật rất không phù hợp với nơi bình dân thế này. Vì thế rất nhiều ánh mắt, không hẹn mà gặp, đều bị anh cuốn hút.
Âu Lâm Ngọc không ngồi lại lâu. Nơi này điều kiện hạn chế, phòng có bốn giường bệnh mà chỉ vọn vẹn một chiếc ghế khiêm tốn, rốt cuộc không người nào ngồi, tất cả đều chọn giải pháp đứng nói chuyện. Âu Lâm Ngọc hàn huyên với ba mẹ Cố Tiểu Khanh dăm ba câu rồi nói lời chào tạm biệt.
Sau khi Âu Lâm Ngọc đi, ông Cố mặc dù có chút ngờ vực, song ngại chốn đông người nên tạm thời ông cố gượm lại không hỏi Cố Tiểu Khanh.
Âu Lâm Ngọc vừa đi không bao lâu, hộ lý rất nhanh chóng đến chuyển ông Cố sang phòng bệnh khác. Bà Cố vẫn dửng dưng như không, dường như đối với bà chuyện này chẳng có gì đáng phải ngạc nhiên. Bà lấy ra một tờ chi phiếu đưa Cố Tiểu Khanh: “Con đi nộp viện phí đi, bất luận là quan hệ gì, chuyện tiền nong cũng phải rõ ràng, biết không?”
Cố Tiểu Khanh lí nhí “dạ” một tiếng, nhận chi phiếu rồi đi ra ngoài. Trong thâm tâm cô hiểu, bà chỉ không nói thôi, chứ thật ra chuyện gì cũng biết.
Đến phòng thu tiền, người ta nói với cô viện phí đã được thanh toán toàn bộ. Cô dọ hỏi số tiền Âu Lâm Ngọc đã trả rồi quay ra thở dài đánh sượt một hơi, bắt đầu thấy phiền não không biết làm sao để trả lại tiền cho anh.
Phòng bệnh mới đổi của ông Cố và phòng bệnh của Ngô Nhạc Thanh nằm trên cùng một tầng lầu, ngăn cách ở giữa bởi hai phòng khác. Cố Tiểu Khanh tìm thấy phòng bệnh đúng lúc mẹ đang giúp ba ăn cô ăn tối. Thấy cô đi vào, bà Cố bèn đưa cho cô chiếc gà-mên. Cố Tiểu Khanh vươn tay đón lấy, không hé răng nói nửa lời, lặng thinh ngồi xuống một bên ăn cơm.
Cơm nước xong, Cố Tiểu Khanh thu dọn gà-mên mang vào nhà vệ sinh chùi rửa. Lúc đi ra, cô nghe ba đang giục mẹ con cô về nhà. Cô biết mẹ vất vả suốt hai ngày nay, chẳng có chút thời gian nghỉ ngơi tử tế, vẻ mệt mỏi rã rời đã lộ rõ trên gương mặt bơ phờ của mẹ.
Cố Tiểu Khanh nói với mẹ: “Mẹ, mẹ về trước đi, ở đây còn có y tá mà, con cũng ở lại đây với ba thêm một lát nữa rồi mới về.”
Bà Cố nhìn Cố Tiểu Khanh như có điều muốn nói, cuối cùng bà thở dài, bảo: “Con lớn rồi, có một số việc cho dù ba mẹ có nói cũng chẳng ích gì. Con cứ làm theo sự lựa chọn của con đi. Nhưng mẹ nói điều này, nếu con muốn mọi chuyện rõ ràng, thì đừng vờ như không biết. Gia đình chúng ta không nghèo khổ thiếu thốn gì hết, đối với vấn đề tiền bạc chúng ta nhất quyết phải minh bạch đâu ra đấy đàng hoàng, nghe chưa?” Càng nói về sau ngữ khí của bà Cố càng trở nên nghiêm khắc.
Cố Tiểu Khanh cúi đầu bật ra tiếng “dạ” ỉu xìu . Tuy rằng tình cảm giữa hai mẹ con cô lạnh lùng và xa cách, song đời này kiếp này, mối