Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.

thành lửa giận, hận không thể đòi lại hết những đau khổ, tức giận đã phải chịu được suốt mấy ngày nay. Song tại giây phút này chút ưu tư cũng không còn tồn tại, chỉ còn lại thứ tình cảm không biết gọi tên, chỉ muốn ôm nàng thật chặt, không bao giờ để nàng rời xa nữa.
Hắn tới gần nàng, ngồi xuống, nâng mặt nàng lên thật chăm chú nhìn nàng, chậm rãi nói: “Nàng nghĩ ta không khổ sở sao? Cái gì nàng cũng không nói cho ta biết, nàng nghĩ ta phải làm sao đây, ở trong lòng nàng ta hoàn toàn không quan trọng sao?”
Nhìn thấy đau khổ hiện lên trong mắt hắn, nàng cũng cảm thấy lòng rất đau, ủy khuất nói: “Nhưng là ngươi ngày đó rất hung ác nha, còn nói ta không biết liêm sỉ nên ta rất tức giận, thật sự rất tức giận.”
“Thật xin lỗi.” Hắn dịu dàng kéo nàng vào trong lòng, khẽ nói.
Kinh ngạc với phản ứng của hắn, cách một tầng y phục cảm nhận được lồng ngực rắn chắc, ấm áp của hắn, trong lòng bỗng nhiên có một dòng nước ấm chảy qua. Nàng ôm eo hắn, mặt dán trong lòng hắn cảm thấy thật sự thoải mái.
Hắn ôm chặt nàng, dùng cằm xoa lên mái tóc của nàng, hắn nguyện vĩnh viễn cứ ôm nàng như vậy.
“Ta không cho phép nàng lại rời xa ta.” Hắn ở bên tai nàng khàn khàn nói, trong lòng thoáng qua một tia bất an, theo bản năng càng ôm chặt thêm.
Tại đây trong bầu không khí vô cùng đặc biệt, câu nói này giống như gió xuân ấm áp lướt qua tim nàng, hắn đây là đang hứa hẹn sao? Nàng tâm tình vui vẻ nói: “Chàng không sợ ta sẽ gây phiền toái cho chàng sao?”
“Nàng sẽ sao?” Hắn mỉm cười nhìn nàng, cố ý đè nén bất an trong lòng.
“Sẽ.” Kỳ Nhi nghiêm túc đáp.
“Vậy ta cũng đành chịu thôi.” Hắn giả vờ thở dài, nói, chọc cho Kỳ Nhi bật cười.
“Chàng biết không? Chưa có ai nguyện ý thu lưu ta quá nửa tháng, trừ sư phụ của ta.”
“Vậy còn có ta là người thứ hai.” Mạc Tịch Thiên nhìn chằm chằm vẻ mặt tươi cười của nàng nghiêm túc nói.
“Yên tâm, trừ khi chàng đuổi ta đi, nếu không ta sẽ cứ ỷ lại vào chàng.” Kỳ Nhi đắc ý nói.
Đột nhiên, nàng nghĩ đến: “Đúng rồi, làm sao chàng lại biết là ta? Ta mang mặt nạ đáng sợ như vậy cũng không có ai nhận ra ta nha.” Nàng lắc lắc mặt nạ trong tay, nghi ngờ hỏi.
“Tương Vân đã nói qua với ta, nàng hướng Nhan Chân Khanh muốn một bộ mặt nạ quỷ, ta sớm đã thông báo cho chủ quản khắp nơi lưu ý rồi.”
Nàng nghe xong, trong đầu liền hiện ra vẻ mặt tươi cười của chưởng quầy kia lúc nàng gần đi........Nàng đột nhiên hiểu ra. “Chẳng lẽ ‘Tửu lâu Hảo ngon’ cũng là của chàng sao?”
“Không sai.” Hắn điểm nhẹ lên chiếc mũi trắng nộn đang nhăn lại của nàng, buồn cười nhìn vẻ mặt thất vọng của nàng. “Thật ra thì nơi đó được xem như là trạm gác bí mật của Hồn Thiên Bảo, chỉ có các quản sự cấp cao mới biết.”
“Ta thế nhưng lại không nghĩ ra.” Nàng cả người vô lực lại dựa vào trong lòng Mạc Tịch Thiên, cảm nhận được hắn đang cười.
“May mắn là nàng không nghĩ đến, nếu không trong biển người mênh mông, ta thật sự không biết làm sao mới có thể tìm được nàng.”
Mạc Tịch Thiên hài lòng nhìn nàng. Một lúc lâu, đôi con ngươi đen láy tràn đầy ý cười dần chuyển sang thâm tình, dịu dàng, hắn nhẹ đẩy nàng ra, sau đó chăm chú nhìn nàng nói: “Kỳ Nhi, ta đã từng nói qua là ta yêu nàng chưa?”
“Không có.” Lập tức nàng liền đỏ mặt, mạnh mẽ lắc đầu không dám nhìn hắn.
“Kỳ Nhi, ta yêu nàng.” Hắn giữ chặt cái đầu không yên phận của nàng giống như nói ra một lời tuyên thệ. Kỳ Nhi tâm hoa nở rộ, nhẹ gật đầu, vẻ mặt e lệ khiến cho hắn nhìn đến ngây dại, không nhịn được khẽ hôn lên gò má phiếm hồng của nàng. Đầu nàng càng cúi thấp hơn nữa, ngay cả nói cũng không dám. Thẹn thùng? Chuyện này đối với nàng mà nói chính là lần đầu tiên trải qua. Hắn dịu dàng ôm nàng vào trong ngực, gió xuân lướt qua, giờ khắc này không cần ngôn ngữ tô điểm, cái gọi là im lặng là vàng, tình ý không có trong lời nói là đây. (Nôm na là không cần nói ra cũng hiểu được tâm ý của nhau.)
Tình yêu quả là vô cùng kỳ diệu. Ở nơi đây ôm nhau, trong nháy mắt nàng biết, rõ ràng biết là mình đã thương hắn a! Nàng sớm đã yêu hắn rồi! Toàn bộ oán hận, bối rối, e lệ, tim đập dồn dập đối với hắn đều là câu trả lờ hoàn mỹ nhất. Tâm của nàng lập tức rộng mở, vui sướng mà đón nhận ánh mắt thâm tình của hắn, trong tính cách ngang ngược lại mang theo khí chất ưu nhã của một nhân sĩ, đôi môi mỏng không hay cười lúc này lại mỉm cười dịu dàng. Đây chính là nam nhân nàng yêu nha! Hắn là nam nhân mà Liễu Kỳ Nhi nàng yêu suốt đời suốt kiếp—Mạc Tịch Thiên.
Liễu Kỳ Nhi ngẩng đầu hướng lên trời xanh tuyên cáo như vậy!
Lần này trở lại, giữa nàng và Mạc Tịch Thiên cũng không có xảy ra cục diện bốc hỏa như Kỳ Nhi dự đoán, ngược lại ngoài ý muốn còn nhận được hứa hẹn cùng sự sủng ái của Mạc Tịch Thiên, Kỳ Nhi quả thật vô cùng vui vẻ, tâm cũng như bay lên trời.
Trên đường về, nàng tự động nói cho Mạc Tịch Thiên toàn bộ về mình, bao gồm rất ít người biết được thân thế của nàng, nhất thời cao hứng cùng Giang Ngư lập ra tổ chức ‘Thủy Ngân’ này, còn có quan hệ với Tiêu Hồng Mai, Nhan Chân Khanh, và lần này trở lại núi thăm hỏi sư phụ, cùng người nói