Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.

h lực khiến người khác nể sợ, không quan tâm đến dung mạo đáng sợ của Kỳ Nhi, từ đầu đến cuối đều tiếp đón nàng như một vị khách bình thường, cho tới khi nàng ra khỏi cửa, hắn vẫn còn mỉm cười nhìn theo.
Sau khi Kỳ Nhi đi rồi, đám đông mới dần dần quay lại. “Tửu lâu Hảo ngon” lại khôi phục cảnh tượng ồn ào, náo nhiệt như trước. Chưởng quầy vẫn mỉm cười tiếp nhận sinh ý của mọi người, giống như Kỳ Nhi chưa từng tới nơi đây.
Nhưng là trong đám đông huyên náo, trong lúc mọi người không có chú ý đến, hắn lặng lẽ nhét một tờ giấy cho một trong những người hầu vừa chạy trốn, nói khẽ vài câu. Sau đó tiểu người hầu liền gật đầu một cái, đưa hết thức ăn trên tay, rất tự nhiên đi vào phòng bếp rồi không hề xuất hiện nữa.
Trên quan đạo bên ngoài trấn Hoàng Thạch.
Kỳ Nhi đi bộ trên đường cái dĩ nhiên là mọi người đều né tránh, dù sao dung mạo kia không phải ai cũng tiếp nhận được.
Bên ngoài thành, người đi đường rất ít phần lớn là cưỡi ngựa hoặc là ngồi trên xe ngựa, rất hiếm người đi bộ giống nàng, vì thế liền trở nên khác biệt. Nàng ung dung bước đi, nhất thời cao hứng, ngắt vài cây lau ven đường cầm ở trong tay nghịch ngợm, khẽ ngân một khúc nhạc, rất là thảnh thơi.
Giữa trưa, mặt trời nhô cao, ánh nắng gay gắt, những phiến đá trên đường bị chiếu đến nóng ran lên, có vài chiếc xe ngựa đi qua, trên đường trừ nàng ra, không có ai muốn đi ra khỏi thành vào lúc trưa nắng như thế. Kỳ Nhi nhìn con đường rộng rãi, thẳng tắp trước mặt, trong ánh nắng chói chang quay đầu lại nhìn cổng thành xa xa, nàng bỗng nhiên hiểu ra cái gọi là: “Trước không thấy cổ nhân, sau không thấy người tới”. Nàng nhảy lên vui sướng tận hưởng cảm giác một mình trên đường có thể chạy nhảy, kêu la, lớn tiếng hát hò, rất là vui sướng nha! Nếu lúc này có người thấy nàng nhất định sẽ lắc đầu, thở dài, sau đó mắng một câu: “Kẻ điên!” Hơn nữa còn là: “Kẻ điên xấu xí!”
Ai ngờ, khi nàng đang điên đến đỉnh cao nhất, không có chú ý đến đám binh mã từ phía sau xông đến, người trên ngựa không thấy được giữa đường cái rộng lớn lại có người qua lại, sợ đến mức lập tức nắm chặt dây cương, nhất thời ngựa hí người rống—
“Mẹ nó! Tiểu tử muốn chết à mau tránh ra!”
Giọng nói to lớn suýt chút nữa khiến cho màng nhĩ yếu ớt của Kỳ Nhi điếc luôn, nàng vội vàng quay đầu, vó ngựa cao lớn đang ở ngay phía trên nàng, trong nháy mắt thấy mình sẽ bị vó ngựa đạp thành thịt vụn, nàng liền bình tĩnh tránh ra bên ngoài hai bước, ảo ảnh dời hình, vừa lúc tránh khỏi gót sắt.
Người trên ngựa thật vất vả ổn định lại ngựa, lập tức xuống ngựa tìm Kỳ Nhi để mắng. “Xú tiểu tử, đi bộ không biết đi ven đường sao? Không có đạp chết ngươi coi như ngươi may mắn, ngươi—cũng! Bộ dạng của ngươi cũng thật là xấu xí nha!” Hắn thấy dung mạo của Kỳ Nhi liền kinh ngạc kêu to, giống như thấy được động vật quý hiếm trái xem phải ngó còn phát ra tiếng “chậc chậc”. “Thật sự là rất xấu, cũng khó trách lại đi ra giữa đường như thế, xem ra là ngươi muốn tự sát phải không? Cái này—trời sinh ta có tài tất hữu dụng, ngươi cũng không cần nghĩ quẩn như vậy.” Hắn đồng cảm mà an ủi nàng.
Kỳ Nhi ngẩn người, cái tên to con này nhìn thấy mặt nạ của nàng phản ứng cũng thật là đặc biệt, nàng cảm thấy buồn cười, vốn là muốn chỉnh hắn nhưng ý niệm cũng theo lời của hắn mà biến mất.
Đúng lúc này, trên quan đạo lại có một người cưỡi ngựa chạy tới, thấy tên to con kia “A?” một tiếng, cũng ghìm cương ngựa dừng lại. Nhảy xuống ngựa, chỉ vào tên to con rống to: “Bá Thiên, ngươi dừng lại làm gì? Bảo chủ đang đợi tin của chúng ta đấy, nhanh lên đi, đừng hại ta bị mắng theo.”
Xem ra người đến là cùng một nhóm với tên to đầu này, dáng người của hắn lại hoàn toàn trái ngược, khuôn mặt thanh tú, dáng người nhỏ gầy, hai người đứng chung một chỗ giống như dinh dưỡng của hắn đều bị tên to con này hút hết, rất không cân xứng.
Trong lúc Kỳ Nhi quan sát hắn thì hắn cũng nhìn lại nàng, lập tức bị dung mạo của nàng dọa cho sợ hết hồn. “Dọa nha, Bá Thiên, đây là....là.......là người........hay là quỷ vậy?” Thân hình nhỏ gầy lập tức trốn sau lưng Bá Thiên, không dám nhìn nàng.
“Ha ha....Cái gì chứ! Ban ngày ban mặt lấy đâu ra quỷ chứ? Yên tâm, hắn là người, chẳng qua là bộ dạng có chút khó coi. Ha! Từ Nguyệt Lý, không nghĩ ngươi lại có lá gan chuột, tuyệt không giống với nam tử hán, giống như nữ nhân vậy. Thật là mất mặt nha.” Hắn vẻ mặt coi thường liếc Từ Nguyệt Lý một cái, bĩu môi nói.
“Ngươi nói cái gì? Con gấu đen kia, ta muốn ngươi rút lại những lời khinh miệt của ngươi đối với ta.” Từ Nguyệt Lý nổi giận đùng đùng nhìn Bá Thiên, xù lông giống như con nhím. Hắn hận nhất là người ta nói hắn giống cô nương, đây là chuyện mà mọi người trong Hồn Thiên Bảo đều biết, Bá Thiên còn cố ý nói thế, rõ ràng là muốn chọc hắn tức chết mà.
Bá Thiên lơ đễnh, hai tay khoanh trước ngực. “Từ Nguyệt Lý, ta cũng đâu có nói sai, mới vừa rồi là ai trốn sau lưng ta, thật là, toàn bộ mặt mũi của nam nhân đều bị ngươi ném sạch rồi, ngươi còn không hối lỗi, vẫn không biết xấu hổ đứng ở đây, ta thật hoài nghi không biế


XtGem Forum catalog