Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
ức hơn. Thời gian trầm lặng càng lâu, sự sỉ nhục mà nó mang lại càng lớn. Cố Ly nhìn Cố Nguyên ngồi đối diện, đôi mắt anh ta như hai dòng suối toát lên cảm giác bi thương, và cả sự vội vã lo lắng, nhưng nét mặt lại không hề biến động.
“Hiểu rồi.” Ánh mắt Cố Ly khẽ khàng khép lại, giọng nói như vô cảm – tôi biết, đây là sự tôn nghiêm sau cùng của nó.
“Cuộc họp hôm nay, chỉ là khởi đầu việc tiếp quản công ty này của tôi. Sau này, tôi sẽ căn cứ yêu cầu để điều động nhân sự thỏa đáng. Nếu hôm nay có đề nghị gì, các vị có thể nói cho tôi biết.” Ánh mắt Diệp Truyền Bình như chiếc lông đuôi chim công tẩm độc, quét qua mặt từng người bọn tôi. Tôi biết rằng, thời cơ của tôi đã đến.
Tôi đằng hẵng một tiếng, vẻ mặt kính trọng nhìn Diệp Truyền Bình. Tôi biết mình chẳng dám nhìn Cố Ly hoặc Cung Minh, tôi biết ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc với ánh mắt của họ, tôi sẽ mất đi mọi dũng khí mà tôi đang có lúc này, tôi nói: “Nếu nói có đề nghị gì, thực ra tôi cho rằng, với một công ty, mối quan hệ giữa bộ phận quảng cáo và bộ phận tài vụ là cực kỳ nhạy cảm, tôi nghĩ các vị ít nhiều đều biết mối quan hệ yêu đương giữa Cố Nguyên và Cố Ly, trong hầu hết doanh nghiệp, yêu đương ở nơi làm việc là chuyện nên tránh, huống hồ là hai bộ phận có quan hệ trực tiếp, ra sổ vào sổ liền nhau. Tôi nghĩ, có nên suy nghĩ lại vị trí của họ hay không?”
Sau khi nói hết những lời đã luyện tập lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong đầu vừa rồi, tôi mới ý thức được, năng lượng mà nó cần để thoát ra khỏi miệng vượt xa so với dự tính của tôi. Khi nhả xong chữ cuối cùng khỏi miệng như chuẩn bị thiếu dưỡng khí đến nơi, rõ ràng tôi có thể cảm nhận được nét mặt khó tin của Cung Minh và Cố Ly – không cần nhìn họ, tôi cũng có thể đoán được cảm giác méo mó lạnh tanh ấy đang bồng bềnh trong không khí. Tay đặt lên đầu gối dưới mặt bàn, tôi biết chúng đang run. Tôi cảm thấy, nói những lời này, thực ra chẳng khác gì cầm kéo chọc thẳng vào cổ họng mình, với lại cầm kéo chọc vào cổ mình thực ra còn dễ hơn chút.
“Rất đáng lưu ý.” Diệp Truyền Bình chống tay vào huyệt thái dương, trong mắt nhìn tôi lấp lánh thứ ánh sáng cực kỳ phức tạp, “Tôi sẽ cân nhắc kiến nghị của cô.”
Tôi mỉm cười. Sau đó nhìn sang Cố Ly, tôi muốn thấy bộ dạng suy sụp của nó, tôi muốn thấy trên gương mặt như được đúc từ thép kia của nó viết đầy những chữ như thất bại, thất vọng, khuất phục… khắc đầy những cảm xúc vừa rồi trên mặt Nam Tương. Nhưng không hề có. Nét mặt nó vẫn bình thản, và giống vừa rồi, ánh mắt nó vẫn theo tầm cúi đầu, nhìn lên mặt bàn họp, tôi chẳng thấy có điểm gì khác biệt trên mặt nó, thứ duy nhất có thể nhìn thấy là sự thương hại và tiếc rẻ. Càng khiến tôi ngạc nhiên hơn là trên mặt Cung Minh, cũng viết đầy sự thương hại. Tôi cảm giác như một nghệ sĩ xiếc đang đi trên dây thép giữa tầng không, tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc mà tôi trông đợi đã không xuất hiện, tôi như bước hụt chân trong sự thinh lặng ấy.
“Có điều, cô là?” Diệp Truyền Bình nhìn tôi.
“Lâm… Lâm Tiêu. Tôi là trợ lý của ngài Cung Minh.” Tôi kéo ánh mắt khỏi mặt Cố Ly, thoáng thấy bối rối.
“À, vậy sau này cô không cần tham gia những cuộc họp cấp cao kiểu này nữa. Các trợ lý khác cũng vậy. Sau này bất cứ cuộc họp nào do tôi triệu tập, người tham gia chỉ đến cấp giám đốc và chủ quản bộ phận.”
Diệp Truyền Bình thu ánh mắt lại, nửa cười nửa như không, nét mặt ấy như chiếc mặt nạ của cao thủ quan hệ công chúng cực kỳ điêu luyện, đặt bất cứ chỗ nào cũng không phạm lỗi, có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau. Tôi bối rối ngẩn người tại chỗ, hai gò má tức tốc nóng ran, khoái cảm đắc ý vì phục thù lúc này đã ướt dính trên mặt tôi, nhớp nháp mà bỏng rát, giống như tôi tự cho mình thông minh nhưng lại thẳng thừng nhổ một bãi nước bọt lên mặt mình vậy.
“Tạp chí M.E sắp tới sẽ đối mặt với việc điều chỉnh và sửa đổi ở nhiều mặt, như mọi người cũng biết, tạp chí giấy hiện nay đang đứng trước sự tấn công mạnh mẽ của ngành xuất bản điện tử, Kindle đã đốt ngọn lửa đầu tiên, iPad đã tưới thêm dầu vào lửa, sau đó các tập đoàn xuất bản toàn thế giới đều bị đẩy vào lò thiêu vừa khai trương đang long trọng đón khách này. Ngài Constanly trước đây đã thu mua một nhà xuất bản văn nghệ và một công ty chế tác điện ảnh, tương lai, ‘M.E’ sẽ đóng vai trò đầu nguồn của ngành, chứ không chỉ xuất bản tạp chí, còn phải xuất bản tiểu thuyết, rồi biến tiểu thuyết thành kịch bản, sau đó quay thành phim điện ảnh, phim truyền hình, tương lai sẽ từng bước mở rộng phát triển ra các sản phẩm xung quanh. Tiếp đó, tôi sẽ căn cứ vào sự thay đổi của những ngành này, để biên chế mới lại đội ngũ hiện tại.” Diệp Truyền Bình ngồi tựa lưng lại xuống ghế, “Nửa tiếng tiếp sau đây, tôi hy vọng các vị tập trung lắng nghe. Hơn nữa, quan trọng nhất là, nếu không cần thiết, xin đừng cắt ngang lời tôi.”
Tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cuộc họp cũng kết thúc khi trong đầu tôi là một mớ hỗn độn. Hầu như tôi chẳng nghe thấy nội dung cuộc họp tiếp sau đó, trong đầu tràn ngập tiếng cười nhạt và tiếng thở dài. Nh