Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341233
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.
ó sức mạnh chờ đợi vô hạn.
Chẳng mấy chốc đã đến tiết Nguyên Tiêu, đèn hoa rực rỡ, hát nhân nguyệt đoàn. Tôi ngắm chợ đèn hoa dưới chân núi xa xa, trong lòng thấy hơi hiu quạnh, không biết tối nay Tử Thần có nhớ đến mình chăng. Đứng trong gió, nỗi nhớ như thủy triều dâng.
Đột nhiên, đằng sau có vài tiếng động, tôi cả kinh, chẳng lẽ có kẻ tới trộm đồ ăn?
Xoay người nhìn lại, thấy trên đường núi sáng ánh đèn lồng, hình như viết chữ Hướng. Tôi căng thẳng, như có linh tính, quả nhiên, là Tử Thần. Tôi chạy xuống sân, nhào tới. Tử Thần gắt gao ôm chặt vào lòng, dùng tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi: “Hợp Hoan…”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, mấy tháng không gặp, trên người anh vẫn là hương vị tôi quen thuộc như cũ, nhưng cũng có một chút xa lạ. Tỉnh táo trở lại, phát hiện bị Tử Thần ôm chặt trong lòng, lập tức cảm thấy e lệ, tôi khẽ giãy giụa, càng bị ôm chặt hơn.
Như trăng trong nước, chiếu rực rỡ khắp nơi, gió núi thổi, cảm giác nhẹ nhàng, thoải mái.
“Hợp Hoan, em có nhớ tôi?”
Tử Thần thấp giọng khe khẽ hỏi bên tai, trong lòng rúng động, nếu nói không nhớ là giả, bảo nhớ thì không thể thốt nên lời, những lời ân ái tôi nghe còn thấy ngượng ba phần, bảo chính mồm nói ra thì quả thật, rất làm khó nhau. Không biết làm sao duỗi tay nhéo bên hông của anh một cái, Tử Thần ai ôi một tiếng, cười bảo: “Đúng là yêu càng đậm, đánh càng đau, em trách tôi không thăm em à?”
Tôi vội nói: “Em cũng không trách chàng.”
“Nếu em trách thì tôi mới vui, em không trách chẳng lẽ không muốn tôi đến thăm em sao? Uống công đêm khuya tôi trốn mẹ đến đây.” Giọng Tử Thần có hơi trầm xuống, tôi vội nói: “Chàng biết không phải mà, nhất định phải làm khó em sao?”
“Hợp Hoan, em biết lòng tôi cứ thấp thỏm, sợ em thay đổi, mấy tháng không gặp, rất muốn nghe em chính miệng ra mới yên tâm.”
Tôi lén hít thở, ở trong bóng tối hồi lâu, vẫn không nói được những lời nóng bỏng kia. Ấp úng cả buổi, cũng không nói.
Tử Thần sốt ruột, cúi đầu khẽ cắn vào vành tai tôi, tim đập thật mạnh, liên tục tránh né, nói: “Chàng biết rõ mà còn cố hỏi, em không chờ chàng đến gặp em.”
Tử Thần thở dài một hơi: “Không uổng công mỗi ngày tôi đều viết bài từ cho em, may sao không lâu nữa đến kì thi, nếu không thì tôi đúng là văn nhân hết thời.” Tôi bật cười, bảo: “Sau này em sẽ mang những bài từ kia đóng thành tập, chắc chắn có thể kiếm không ít bạc.”
Tử Thần cười thành tiếng: “Em quan tâm đến việc chuyện nuôi gia đình rồi cơ à?”
Tôi vừa nghe thế mặt lại ửng đó, đúng là càng có tình càng lo, bây giờ trước mặt Tử Thần tôi rơi vào thế hạ phong mất rồi. Cúi đầu không nói, nhưng cũng dạt dào sướng vui.
Tử Thần lại nói thêm: “Hợp Hoan, hôm nay mẹ đi chợ xem đèn, tôi lén ra ngoài, em hãy chờ tôi chút thời gian, tôi sẽ đón em lên kinh cùng.”
Tôi ngẩn người, hỏi: “Không phải mẹ chàng đã bảo thi đậu rồi mới cho chàng đến đón em sao?”
“Tôi đi rồi, sao yên tâm về em?”
Đương nhiên tôi mong muốn được ở bên Tử Thần, gật đầu, bảo: “Vậy chàng mau về đi, đêm khuya trời trở lạnh. Đi đường cẩn thận một chút.”
Tử Thần ừ một tiếng, nhưng không nhúc nhích, tôi đẩy tay anh, anh lại thở dài một cái rồi ôm tôi, nhẹ nhàng hôn lên mặt. Tôi sửng sốt một chút, cả người nóng hổi, giãy ra rồi chạy về thiền phòng, trong lòng kinh hoàng mãi không thôi.
CHẠY TRỐN TRONG ĐÊM
Lại một tháng nữa trôi qua, Tử Thần cho người đưa một bài thơ giấu đề tới, tôi đọc cẩn thận, nhận ra bốn chữ: “Tối nay bỏ trốn”! Dù lén lút không có ai, mặt tôi vẫn nóng như bị lửa đốt, cầm tờ giấy mà muốn phỏng cả tay. Rồi lại nghĩ về ý nghĩa trong những chữ này, trong lòng thật giận Tử Thần, anh hiểu rõ tính tôi, thế mà cứ dùng những từ như thế để kích thích, khiến tôi khó xử như thế, đúng là hận không thể cắn anh một cái cho hả giận. (dạ chạy – bỏ trốn – còn mang nghĩa ‘bỏ nhà theo trai’.)
Giờ hợi (10-12 giờ đêm), Thái Bạch sủa um một tràng, giật mình, hẳn Tử Thần đã tới rồi. Nhưng nhớ bốn chữ anh viết, trong lòng thấy bực bội, cố tình không thèm để ý tới, khiến anh sốt ruột đến quýnh lên. Tôi ngồi dưới đèn, không ra mở cửa. Lát sau, Thái Bạch ngừng sủa, tôi mới bước ra, vừa đến sân, thấy Tử Thần cầm đèn lồng đang chờ ở đó, sốt ruột đến độ suýt nữa là dậm chân, tôi buồn cười vô cùng. Giả vờ không biết anh chờ đợi khổ sở. Hỏi: “Sao khuya thế?”
Tử Thần thở dài nói: “Mẹ muốn tôi lên kinh với Lưu quản gia, tôi đành phải đêm khuya mò đến, chúng ta lên chợ nghỉ tạm một đêm, ngày mai lên đường, đến khi mẹ biết tôi tự đi, cũng hết cách gì.”
Tử Thần kéo tay tôi chạy, cảnh này thì dù không phải chạy trốn, nhưng cũng giống bỏ nhà theo trai lắm.
Lần này Tử Thần không ở nhà trọ, thuê một viện nhỏ. Trong sân của viện trồng một gốc ngô đồng, từng khóm từng khóm hoa tím nở rộ khắp cây, mùi thơm ngát xông vào mũi. Tử Thần vừa thấy đã rất thích, thuận miệng đặt tên là Đồng viện. Chủ cho thuê giới thiệu, giao phó xong thì chào tạm biệt, Tử Thần ở phòng trong vội vội vàng vàng dọn dẹp một phen, tôi đứng dưới tàng nhìn bóng