Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
mẫu biết rõ thân phận tôi sẽ phản ứng thế nào, Tử Thần chưa nói, tôi cũng nhịn không hỏi.
Khi về huyện Gia Dương, nắng đã tắt, sắc trời mờ mịt, Tử Thần trả tiền xe, bước chầm chậm cùng tôi. Chạng vạng, gió núi thổi tung quần áo, mát mẻ dễ chịu, giảm hẳn cái nóng ban ngày. Tử Thần nhìn về phía vườn trà và rặng núi xa xa, rồi lại quay về phía tôi, tình cảm nồng nàn nói: “Còn cầu gì hơn!” Mặt tôi nóng lên, cúi đầu nhìn con đường lát đá nho nhỏ, không biết nên nói gì. Màn đêm trong núi từ từ phủ xuống, như phun ra một màn sương dày, Tử Thần nắm tay tôi, thấp giọng khe khẽ: “Hợp Hoan, em hãy chờ tôi ít lâu, nếu đậu, tôi sẽ nói chuyện với mẹ.” Trong lòng tôi có một nỗi sầu muộn, chỉ sợ, mẹ anh sẽ không đồng ý, chỉ là giờ phút này không muốn nghĩ quá nhiều, quá xa, tôi không thể đập tan niềm hạnh phúc hiện tại, như say lòng người.
Quay lại Thấm Tâm trà trang, Hướng mẫu vẫn rất kích động, lôi kéo Tử Thần hỏi tình hình thi cử suốt, Tử Thần cười để Hướng mẫu đỡ lo, theo tôi, anh vô cùng nắm chắc, tự tin.
Trở về thư phòng, Tử Thần nhẹ nhàng mở cửa dưới trăng, nói: “Hợp Hoan, em nhìn đêm nay trăng sáng thật động lòng người.” Tôi bước tới, đứng trước cửa sổ cùng Tử Thần, cuối cùng cũng hiểu cái gọi là ngày vui cảnh tươi, trước hoa dưới trăng, là nói cảnh tôi và anh, tâm ý tương thông, lưỡng tình tương duyệt.
THI ĐẬU
Trời thu hợp lòng người, hoa quế thoang thoảng hương.
Đã có kết quả thi Hương, quả nhiên Tử Thần đã đậu, tuy rằng không phải thủ khoa, nhưng cũng trong thứ hạng đầu. Hướng mẫu mừng đến nỗi không khép được miệng, tôi chưa từng thấy bà vui như vậy bao giờ, ban đầu còn không thích ứng được. Thật ra, bà cười như gió xuân, rất động lòng người, tướng mạo của Tử Thần đa phần cũng được truyền từ bà. Tiếc ngày thường nghiêm mặt, thật uổng cho dung mạo xinh đẹp.
Như thể chuyện đậu kì thi đã được dự liệu từ trước, nghe tin anh chỉ cười nhạt, hồi lâu lại cười thật sâu. Tôi hơi hồ đồ, không biết là thế nào. Gần đây anh thường hay ngồi một chỗ suy nghĩ, tôi đoán chắc là nghĩ đến hội đấu trà, chuyện ấy luôn là tâm nguyện của anh, Hướng mẫu cũng đồng ý sau khi anh đậu rồi thì có thể làm chuyện mình thích, cuối cùng Tử Thần cũng có thể được thả lỏng, tự do khoái hoạt, tôi nhớ đến nụ cười của anh, chỉ mong mỗi ngày anh đều cười, tôi cũng có thể ven hồ hưởng ánh trăng mà được ngắm cảnh đẹp.
Sáng hôm nọ, bỗng nhiên Tử Thần kéo tôi, nói: “Hợp Hoan, tôi muốn bàn với mẹ một chuyện, em đi với tôi.”
Hướng mẫu nhìn Tử Thần, hỏi: “Rốt cuộc đó là con gái nhà ai?”
Tử Thần đi đến cạnh tôi, tôi hơi sững sờ, tim đập như sấm, ánh mắt anh bình tĩnh, nắm chặt tay tôi, sau đó nhẹ nhàng mở chiếc mũ trên đầu, rút trâm, mái tóc dài đen nhánh xổ ra, trái tim tôi như bị bóp chặt trong lòng bàn tay, chặt đến phát run.
Hướng mẫu kinh ngạc đứng phắt dậy, bất ngờ nhìn tôi, trong mắt hiện vẻ sửng sốt, tán thưởng, cả vẻ lạnh lẽo như băng, thêm tia oán hận.
Nháy mặt lòng tôi lạnh đi, hết thảy đều không ngoài dự liệu.
Tử Thần nắm chặt tay tôi, khẽ run, muốn rút ra, nhưng anh không thả, Hướng mẫu nhìn tay của tôi và anh, hừ lạnh, nói: “Tử Thần, con đọc nhiều sách như vậy, đậu cử nhân, còn chuyện như vậy sao?”
Tử Thần thoáng sửng sốt, hỏi lại: “Mẹ, không phải mẹ từng bảo sau khi con đậu rồi, sẽ để con làm chuyện mình thích sao?”
Hướng mẫu bưng chén trà lên, không nhìn tôi và Tử Thần nữa, lạnh lẽo nói: “Lúc đó ta không ngờ xảy ra chuyện này, các con đi xuống đi, sau này Hợp Hoan sẽ đi theo mẹ, chuyện cưới xin đương nhiên mẹ cũng sẽ lo cho con.”
Ngón tay của Tử Thần hơi run, giọng nói của nóng nảy: “Mẹ, đời này không phải cô ấy thì con không cưới ai cả!”
Hướng mẫu nghe vậy dằn mạnh chén trà, nước trà bắn tung tóe trên bàn, giọng bà run run: “Anh muốn để người ta cười nhạo sao? Chẳng qua nó chỉ là con hầu, sao xứng với anh được, anh không biết tự trọng như vậy, uổng công mẹ dạy dỗ, nếu anh không muốn mẹ tức chết, thì đừng có nhắc lại chuyện này.”
Tôi thở dài, cực kì tỉnh táo, quả nhiên bà không dễ dàng đồng ý. Chỉ là Tử Thần, vẫn không hiểu rõ tình tình của mẹ mình, vẫn mơ mộng hão huyền. Tôi kéo tay Tử Thần, nói: “Phu nhân, tôi không dám vọng tưởng, cứ để tôi khuyên nhủ thiếu gia.” Tử Thần còn muốn tranh luận, tôi kéo anh lui ra, tâm sự anh nặng nề suốt đường đi, im lặng không nói. Ngược lại tôi thản nhiên tiếp nhận, đã sớm nghĩ đến kết cục này từ lâu.
ĐIỀU KIỆN
Trở về thư phòng Tử Thần buồn bực mãi không vui, mày ủ mày chau, tôi chịu đựng mất mát khuyên nhủ anh, anh không hề có ý cười, chỉ nhìn tôi thật sâu, rất không cam lòng. Tôi đành cười khổ bảo: “Em chỉ mong được ở cùng chàng chung một nơi, chẳng cầu nhiều hơn.”
Mắt Tử Thần ánh lên, nhìn tôi: “Nhưng tôi muốn nhiều hơn.” Tôi cúi đầu không biết nói gì hơn. Tử Thần ngây người ngồi một mình lúc lâu, đột nhiên lại đứng dậy đi tìm Hướng mẫu, tôi nhìn bóng lưng của anh, nói thầm trong lòng: Tử Thần, cuối cùng anh vẫn không hiểu, anh tuy rằng là con trai là bà, nhưng lại gánh vác nh