Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1954 lượt.

mở cửa xe, “Chúng ta trở về đi.”
Lên xe, điện thoại của Yến Luật vang lên, vừa nhìn thì ra là điện thoại của bà nội.
“A Luật, ngày mai bà với ông nội cháu trở về thành phố Z một chuyến, ông ấy hẹn gặp ông ngoại cháu, đến lúc đó cháu gọi cả Ôn Tửu đến, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Vâng. Cháu sẽ cho Dư Mạnh đi đón mọi người.”
Cúp điện thoại, Yến Luật cười cười với Ôn Tửu: “Ngày mai ông bà nội đến đây, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, còn có ông ngoại anh.”
Ôn Tửu nói: “Ông ngoại anh không phải là muốn anh kết hôn với Úc Thiên Thiên sao? Bảo em đến đó, chẳng lẽ muốn chọc cho ông ấy tức giận sao.”
“Ông nội đã làm công tác tư tưởng chính trị cả đời, chí ít cũng sẽ có bảy phần nắm chắc, đợi ông ngoại thả lỏng rồi, lại thấy em tốt như vậy. Chuyện này được định rồi.”
“Anh suy nghĩ rất tốt.”
“Đương nhiên. Hơn nữa anh có một điều kiện, chỉ cần nói ra, bảo đảm sẽ làm cho ông ngoại động lòng.”
“Điều kiện gì?”
“Nếu ông ấy đồng ý, anh sẽ ngay lập tức kết hôn với em. Ông ngoại anh đã rất gấp gáp chờ anh kết hôn sinh con.”
Ôn Tửu vừa nghe thấy bốn chữ kết hôn sinh con đã xấu hổ rồi, xoay mặt đi, khẽ nói: “Hóa ra là vì ông ngoại nên mới vội vã muốn kết hôn.”
“Đương nhiên không phải.” Yến Luật nắm tay Ôn Tửu: “Anh muốn mỗi ngày đều được ở bên em.”






Yêu Nhau
Ôn Tửu yên lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trái tim đập thình thịch, trong lòng ấm áp như là được bao phủ bởi cảnh xuân tươi đẹp. Hóa ra, được người khác quấn quýt lấy như vậy, lại có một hương vị ngọt ngào đến như thế.
Yến Luật nắm cằm cô, xoay khuôn mặt cô lại, bình tĩnh nhìn cô, “Chẳng lẽ em không muốn?”
Ánh mắt sắng quắc như mang theo một dòng điện, Ôn Tửu không kìm lòng được mà chìm đắm sâu trong mắt anh. Có muốn ở bên anh mỗi ngày hay không. Đáp án rất rõ ràng, muốn. Thế nhưng, cô lại không muốn kết hôn sớm như vậy, thế nên cũng không trả lời câu hỏi của anh, chỉ dùng một ánh mắt lưu luyến dịu dàng bình thường đáp lại anh.
Yến Luật cũng không thuận theo, không buông tha mà tiến lên hỏi cho rõ ràng: “Rốt cuộc em có muốn không?”
“Làm mẹ sợ đến nhảy dựng.” Ôn Minh Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, ngừng lại một chút, đột nhiên ha ha cười: “Chỉ là, nếu hai đứa đã yêu nhau đến muốn chia lìa cũng khó khăn, mẹ cũng không phản đối, mẹ là người tiến bộ nhất. Kết hôn chớp nhoáng gì đó cũng không phải là chuyện gì mới lạ, chỉ cần con đã nhận định người đàn ông này, mẹ không thấy có vấn đề gì.”
Ôn Minh Nguyệt vô cùng yên tâm về ánh mắt nhìn người của con gái mình, bởi vì Ôn Tửu từ nhỏ đến lớn dường như chưa bao giờ khiến bà phải quan tâm, cũng chưa từng làm chuyện phản nghịch khác người gì, vô cùng có chủ kiến lại còn thật tinh mắt. Hơn nữa Ôn Minh Nguyệt cũng đã từng gặp Yến Luật, ấn tượng về anh vô cùng tốt, cảm thấy anh vô cùng ưu tú.
Ôn Tửu hờn dỗi: “Mẹ, bọn con cũng mới quen biết không bao lâu. Nếu có thay đổi gì con sẽ tự nói lại với mẹ, đừng có nghe lời truyền miệng.”
“Ừ, cuối tuần này, đưa cậu ta về nhà một chuyến, để cho ba Hứa của con cũng nhìn xem.”
“Vâng, vậy chủ nhật đi. Thứ bảy Nguyễn Thư kết hôn.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Ôn Tửu nhìn Yến Luật: “Yến tổng, chủ nhật có rảnh không? Mẹ em mời anh đến nhà ăn cơm.”
Yến Luật liền nói ngay: “Đương nhiên là rảnh. Lần đầu tiên đến nhà, anh hẳn là nên mang chút quà tới, lúc này không có việc gì, em với anh đi siêu thị đi.”
Ôn Tửu cười cười: “Anh thật ra đã nhắc nhở em, lần đầu tiên em đi gặp ông ngoại anh, cũng nên mang theo quà. Vừa vặn cùng đi mua.”
Hai người đi đến Kim Đạt Quốc Mậu, cẩn thận chọn lựa vài món quà tặng đắt tiền làm quà ở lối vào khu hàng hóa.
Lúc tính tiền, Yến Luật đang muốn quét thẻ, Ôn Tửu đã ngăn anh lại, nói: “Quà của ông ngoại thì để em trả tiền đi.”
Yến Luật không vui nhìn cô một cái: “Đến bây giờ, em còn phân ra rõ ràng với anh như vậy sao?”
Thanh toán cho bạn gái, đây không phải chuyện hiển nhiên hay sao? Ngược lại còn tranh trả tiền với anh thế này, khách sáo như vậy, quả thực khiến người ta tức giận.
Ôn Tửu giải thích: “Anh thanh toán thì làm sao có thể đại biểu cho tấm lòng của em nữa.”
Yến Luật không vui nhíu mày, “Em nên coi tiền của anh trở thành của em.”
“Thật vậy sao, vậy thì thật tốt quá, mau đưa thẻ cho em đi.” Ôn Tửu cố ý trêu chọc anh.
Yến Luật thật sự đưa thẻ cho cô: “Mật mã là sinh nhật của anh, em hẳn là nhớ rõ chứ.”
Ôn Tửu dịu dàng cười: “Đùa với anh thôi, em mới không cần tiền của anh.”
“Ừ, em muốn con người anh cũng tốt rồi.” Yến Luật kiêu căng ngạo mạn nhìn cô: “Em đã nhặt được báu vật vô giá rồi, có biết không?”
Ôn Tửu mỉm cười, thật đúng là tên đàn ông thối tha đến hết thuốc chữa.
Thanh toán xong, Yến Luật xách theo mấy phần quà tặng đi về phía thang máy.
Ôn Tửu đột nhiên nghĩ đến cảnh mua sắm ở đây vào ngày đầu tiên gặp mặt của hai người.
Lúc đó ngay cả xách mấy túi quần áo anh cũng không chịu, vậy mà bây giờ lại tự động xách theo tất cả quà tặng. Yến tiên sinh đúng là tiến bộ rất nhanh.


XtGem Forum catalog