Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
u bên ngoài lễ phục, thật chẳng ra cái gì cả.” Cô trả đồ âu lại cho Yến Luật, khom người bước lên xe hoa.
Giây phút lên xe kia, cô còn cố ý vén váy lên, để lộ ra một mảng đùi trắng như tuyết bên dưới bộ váy, sau đó nhìn Yến Luật khẽ cười.
Cổ họng Yến Luật nghẹn cứng, cô bé chết tiệt kia rõ ràng là cố ý chọc giận anh.
Đoàn xe đón dâu chạy đến khách sạn. Cố Mặc đã thuê công ty cưới hỏi tốt nhất trong thành phố X, hội trường hôn lễ được trang trí như trong mộng, lãng mạn như cảnh trong phim, náo nhiệt mà lại ấm áp.
Đến lúc ba của Nguyễn Thư nắm tay con gái giao cô cho Cố Mặc thì tất cả mọi người trong hội trường đều vỗ tay, Nguyễn Thư rưng rưng cười, Cố Mặc quỳ một gối xuống, đeo nhẫn lên tay cô.
Người bạn tốt nhất đã tìm được hạnh phúc rồi, Ôn Tửu tươi cười sung sướng đến ngọt ngào. Thế nhưng mà đột nhiên cô lại nghĩ tới Dịch Đường đã mất, trong lòng nhói đau, bất giác khóe mắt đã hơi ẩm ướt.
Yến Luật đứng ở bên cạnh cô, nhìn hốc mắt sáng lóng lánh giống như có nước của cô, cho rằng cô xúc động vì Nguyễn Thư, dùng khăn tay chấm chấm lên khóe mắt cô, trêu chọc nói: “Sao em lại còn kích động hơn cả mẹ của Nguyễn Thư vậy?”
Ôn Tửu ngượng ngùng cười cười.
Sau khi nghi thức hôn lễ chấm dứt, Ôn Tửu và Nguyễn Thư lên tầng, thay một bộ lễ phục, sau đó cô dâu và chú rể bắt đầu kính rượu các vị khách.
Ôn Tửu và Thẩm Dục chia nhau ra đứng ở bên cạnh Nguyễn Thư và Cố Mặc, lúc đi đến băng ghế dành cho bạn bè của chú rể, Ôn Tửu bỗng nhiên phát hiện, có một người đàn ông rất quen mặt đang ngồi ở trong đó, chính là Thẩm Vu Trọng, càng khiến cô kinh ngạc là, người ngồi bên cạnh Thẩm Vu Trọng là Úc Thiên Thiên.
Trong giới thương nhân của thành phố Z, những xí nghiệp gia tộc lớn đều có hợp tác làm ăn qua lại cùng nhau, Cố Mặc và Thẩm Vu Trọng tuy rằng không phải là bạn tốt, nhưng hai nhà xưa nay cũng có qua lại, cho nên đám cưới của Cố Mặc, Thẩm Vu Trọng đại diện cho nhà họ Thẩm đến chúc mừng.
Ôn Tửu và Úc Thiên Thiên nhìn thấy nhau đều sửng sốt, hai người đều không nghĩ tới là sẽ chạm mặt nhau trong trường hợp này, ngay cả Thẩm Vu Trọng cũng cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Ôn Tửu khi cô nhìn thấy hai người họ đó là, quan hệ của Úc Thiên Thiên với Thẩm Vu Trọng xem ra là không bình thường, nếu không thì Thẩm Vu Trọng có đi tham gia đám cưới cũng sẽ không dẫn cô ta theo. Bình thường trong những sự kiện lớn như thế này, hoặc là dẫn theo vợ, hoặc là dẫn theo bạn gái.
Ôn Tửu và Thẩm Vu Trọng tuy rằng chỉ gặp nhau có một lần, nhưng trực giác cho thấy anh ta là một người đàn ông có tính tình rất tốt, có thể bao dung được Úc Thiên Thiên. Úc Thiên Thiên ở bên anh ta, còn thích hợp hơn nhiều so với ở bên Yến Luật.
Nhưng, dựa theo tính tình của Úc Thiên Thiên, cho dù cô ta đã tìm được hạnh phúc của mình, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho Yến Luật, chắc chắn lại càng không tha thứ cho người gọi là “bên thứ ba” như cô. Cho nên, Ôn Tửu âm thầm có chút đau đầu. Cô thì không sợ Úc Thiên Thiên, nhưng dù sao đây cũng là hôn lễ của Nguyễn Thư, cô không muốn lúc này Úc Thiên Thiên và cô gây ra điều gì không vui, làm ảnh hưởng đến hôn lễ của bạn tốt. Cho nên cô chủ động cười cười với Úc Thiên Thiên và Thẩm Vu Trọng, Úc Thiên Thiên tỏ vẻ lạnh lẽo, kiêu căng bĩu môi.
Thẩm Vu Trọng còn tạm, đứng lên bưng chén rượu cười cười: “Chúc hai người chung sống hòa hợp, sớm sinh quý tử.” Cố Mặc mỉm cười nói lời cảm ơn, tự mình rót cho Thẩm Vu Trọng hai chén rượu.
Úc Thiên Thiên cũng đứng lên, chúc một câu.
Thẩm Vu Trọng nói: “Đây là bạn tôi, Úc Thiên Thiên, là con gái chủ tịch của Úc Thực Phát Triển.”
“Xin chào.” Cố Mặc mỉm cười gật đầu, cũng tự mình rót cho Úc Thiên Thiên một chén rượu, “Cảm ơn cô Úc đã chúc mừng.”
Úc Thiên Thiên cười cười: “Tôi không uống rượu, dùng côca thay thế có được không?”
“Đương nhiên.”
Úc Thiên Thiên lấy một lon côca lớn trên bàn qua, mở nắp lon ra, đột nhiên lỡ tay nghiêng về phía trước, côca trong miệng lon lập tức bắn lên Ôn Tửu. Lễ phục của Ôn Tửu trong phút chốc đã ướt một khoảng rộng, nhếch nhác vô cùng.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Úc Thiên Thiên làm bộ vô tình lỡ tay, giả bộ xin lỗi Ôn Tửu.
Mọi người ở đây, chỉ sợ trừ Ôn Tửu ra, ngay cả Thẩm Vu Trọng đều rất khó nhìn ra cô ta cố ý.
Trong lòng Ôn Tửu biết đây là Úc Thiên Thiên đang trả thù, nhưng trong trường hợp này, cô cũng chỉ phải cố gắng chịu đựng, ngược lại cười nói: “Không có việc gì.”
Nguyễn Thư vội nói: “Ôn Tửu, cậu lên tầng thay quần áo đi, chỗ này có Thẩm Dục là được rồi.”
Ôn Tửu ừ một tiếng rồi xoay người đi ra khỏi phòng, phòng lớn bên cạnh là bạn bè của cô dâu, Yến Luật thấy bóng dáng Ôn Tửu thoáng qua ở cửa ra vào, liền đứng dậy đi ra ngoài, gọi Ôn Tửu lại.
Ôn Tửu vừa xoay người, Yến Luật đã nhìn thấy cái váy bê bối của cô, vội vàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Ôn Tửu thở dài: “Coca Úc Thiên Thiên làm đổ.”
Yến Luật kinh ngạc hỏi: “Sao cô ta lại ở đây?”
“Đi cùng Thẩm Vu Trọng.”
Yến Luật vừa nghe, cởi âu phục ra choàng lên trên người Ôn Tửu, sau