Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341953

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.

hư căn phòng này của Ôn Tửu, thường xuyên hết hỏng cái này lại hỏng cái khác.
Sấy khô tóc, cô tắt máy sấy, dịu dàng nói: “Hay là anh trở lại dinh thự Khuynh Thành đi.”
Yến Luật lạnh mặt: “Vì sao?”
“Điều kiện ở đây không tốt.”
“Nơi này có em là được rồi.”
Yến Luật thuận miệng đáp một câu, Ôn Tửu lại rung động, trong lòng giống như đang có một làn gió xuân ấm áp thổi qua.
Yến Luật giơ tay ôm cô vào lòng, nở nụ cười điển trai mang theo vài phần tự đắc: “Ông ngoại rất thích em, ánh mắt của anh thật tốt.”
“Đó là bởi vì em rất tốt, không liên quan gì đến ánh mắt của anh.”
Yến Luật khẽ nói: “Đương nhiên là ánh mắt của anh tốt. Liếc mắt một cái đã chọn được đúng người.”
“Nếu anh chọn người khác, chắc hẳn cũng sẽ thích người ta đi.”
“Em nghĩ rằng anh lại dễ dàng động lòng đến như vậy? Hử?” Yến Luật sa sầm mặt, bình tĩnh nhìn cô, “Úc Thiên Thiên từ thời trung học đã quấn lấy anh, em xem anh đã đối xử với cô ta như thế nào.”
Ôn Tửu phì cười: “Cho nên nói, anh giữ thân như ngọc nhiều năm như vậy, là vì chờ em sao?”
Yến Luật hừ một tiếng, ôm cô hỏi: “Em cảm thấy tháng năm kết hôn thế nào?”
“Ừ, cũng được.”
Yến Luật mừng như điên.
“Nếu biểu hiện tốt thì tháng năm của năm năm sau đi.”
“Năm năm sau? !” Yến Luật suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.






Tiệc Cưới
Ôn Tửu nhìn vẻ mặt tức đến hộc máu của anh, nhịn không được mà cười rộ lên.
Yến Luật còn tưởng rằng trở thành bạn trai thì chuyện lớn đã định rồi, bây giờ xem ra, con đường này vẫn còn dài đằng đẵng, xa xa chờ anh bước tiếp. Nhìn Ôn Tửu đang cười tươi như hoa, anh nâng gương mặt cô, hung hăng hôn xuống. Hơi thở tươi mát vừa mới tắm rửa qua giống như là khu rừng nhiệt đới sau cơn mưa, Ôn Tửu sa vào bên trong hơi thở của anh, nụ hôn càng say đắm, hai người đều có chút khó mà kìm nổi lòng mình.
Bàn tay thon dài mạnh mẽ luồn vào trong áo cô, rà soát bốn phía, da thịt dưới ngón tay trơn mịn như tơ lụa vừa xinh đẹp vừa mềm mại. Đến lúc bàn tay bắt đầu lần tới nơi ngực cao vút, Ôn Tửu mới tỉnh lại từ trong hốt hoảng, vội vàng kéo tay anh, đỏ mặt nói: “Mau trở về ngủ đi.”
Yến Luật vẫn chưa thỏa mãn buông cô ra, trở chỗ ở của mình. Bên trong căn phòng nhỏ vắng vẻ tràn ngập niềm tịch mịch, mặc dù đã ở gần như thế, thế nhưng vẫn cảm thấy không đủ. Vừa rời khỏi đã cảm thấy nhớ mong.
Nguyễn Khuynh cười đứng lên, “Nguyễn Thư kết hôn, chị đương nhiên phải về chứ, hôm qua chị đã đến rồi.”
“Nguyễn Thư không nói cho em biết.”
Nguyễn Khuynh trêu chọc nói: “Đầu óc nó bây giờ là một màu đen, tất cả đều là Mặc, Mặc của Cố Mặc.”
Ôn Tửu cười to lên, nắm lấy tay Nguyễn Khuynh nói: “Lát nữa chúng ta cần phải tra tấn Cố Mặc ra trò, báo thù thay Nguyễn Thư.”
Nguyễn Thư yếu ớt cười: “Lát nữa chỉ tra tấn một chút là được rồi.”
Nguyễn Khuynh hừ một tiếng, nháy mắt với Ôn Tửu, hai người rất ăn ý nhìn nhau cười.
Mười giờ, đội ngũ đón dâu đã đến dưới tầng, Cố Mặc dẫn theo phù rể Thẩm Dục và một đám anh em đi lên tầng. Ôn Tửu đứng ở trước cửa phòng, bắt đầu giở nhiều trò gây khó khăn cho Cố Mặc, trước tiên bắt Cố Mặc hát dân ca, hát dân ca xong lại đến hát tình ca, sau đó lại bảo anh chống đẩy một trăm cái, cuối cùng lại bắt anh trồng cây chuối.
Mọi người cười ầm lên, thích nghe thích ngóng cảnh tượng cậu Cố kiêu ngạo lại độc miệng bị đày đọa đã đời, ngay cả phù rể Thẩm Dục cũng đều chế giễu mà xem, hoàn toàn đã quên lập trường của mình.
Nguyễn Thư ở bên trong nghe thấy thì đau lòng, dùng sức đẩy Nguyễn Khuynh đi mở cửa.
Nguyễn Khuynh thế này mới cười mở cửa phòng ra, nói với Ôn Tửu: “Cô dâu đau lòng rồi, chúng ta tạm tha cho cậu ta lần này đi.”
Mọi người chen nhau cùng Cố Mặc đi vào trong phòng, Cố Mặc ôm Nguyễn Thư đang ngồi ở trên giường lên, mọi người vây quanh đôi cô dâu chú rể đi xuống tầng. Ôn Tửu và Nguyễn Khuynh cũng theo sau mà đi ra.
Ôn Tửu xinh đẹp, Nguyễn Khuynh xinh xắn, hai người lại ăn mặc lễ phục kiểu dáng tương tự, vẻ đẹp động lòng người gần như nhau chẳng phân biệt được, nhưng ánh mắt Yến Luật lại khóa chặt Ôn Tửu, rốt cuộc cũng không nhìn thấy một ai khác.
Lễ phục thấp ngực với chất liệu hoàn mỹ, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp và làn da nõn nà không tì vết của cô, làn váy bồng bềnh ôm vòng eo vô cùng nhỏ nhắn mềm mại của cô, xinh đẹp thanh lệ như một đóa sen.
Yến Luật vừa cảm thấy kinh diễm lại vừa cảm thấy khó chịu, bởi vì trong đoàn bạn bè thân thiết mà Cố Mặc dẫn đến, đã có người xì xào bàn tán dò la xem vị phù dâu này là ai.
Yến Luật cởi áo khoác trên người ra, lập tức đi qua, khoác lên trên vai Ôn Tửu, nghiêm mặt nói: “Cẩn thận bị cảm.” Thuận thế, anh khoác tay lên vai cô, nửa ôm nửa kéo, cho những tên đàn ông muốn ngấp nghé Ôn Tửu một khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai.
Ôn Tửu lại không hiểu ra ý anh, cười nói: “Điều hòa đủ ấm, em không lạnh chút nào.”
Yến Luật cắn răng nói bên tai cô: “Không lạnh cũng phải mặc vào.”
Ôn Tửu phì cười, bây giờ mới hiểu được, hóa ra là Yến tiên sinh ghen.
“Mặc đồ â


XtGem Forum catalog