Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
đó xoay người muốn đi ngay sang phòng bên cạnh.
Ôn Tửu vừa thấy sắc mặt mặt không ổn, vội vàng kéo anh lại, “Anh muốn làm gì?”
Yến Luật tức giận: “Anh cứ để cho cô ta bắt nạt em như vậy?”
“Đây là hôn lễ của Nguyễn Thư. Đừng ầm ĩ, sau này nói đi. Em muốn đi lên tầng thay quần áo, anh đi cùng em đi.” Vì sợ Yến Luật không kìm được tức giận mà đi tìm Úc Thiên Thiên gây phiền phức, Ôn Tửu nắm lấy tay anh, kéo anh cùng đi lên tầng.
Đi vào trong phòng trên tầng, Yến Luật vẫn trưng vẻ mặt lạnh lùng như trước.
“Được rồi được rồi, vì anh mà chịu chút ấm ức cũng không có gì, ai bảo em lại là bạn gái của anh, ai bảo anh lại là người được vạn người thích như vậy.” Ôn Tửu cố ý làm bộ như không có gì, ngược lại, cười trêu chọc anh hai câu, sau đó đi vào phòng vệ sinh thay quần áo.
Ôn Tửu rộng lượng như vậy, lại càng khiến Yến Luật tự trách bản thân, vuốt ve khuôn mặt của cô, áy náy nói: “Thật xin lỗi”
Ôn Tửu cười cười: “Không có gì. Anh ăn xong đi về trước đi, buổi tối em mới có thể trở về.”
“Buổi tối?”
Ôn Tửu cười nói: “Em còn rất nhiều việc phải làm đây, tiền lì xì đều là em quản hết, buổi tối bạn bè của Cố Mặc muốn làm ầm ĩ động phòng, em và Nguyễn Khuynh, Thẩm Dục còn phải canh cửa cho bọn họ, nếu không Cố Mặc chết chắc, buổi tối đừng nghĩ đến chuyện động phòng.”
Yến Luật nhíu mi: “Nhân duyên của Cố Mặc kém đến như vậy?”
Ôn Tửu nở nụ cười: “Anh ấy người thì tốt, chỉ là hơi độc miệng, mọi người đều hận anh ấy đến nghiến răng, vẫn luôn chờ đến hôm nay.”
“Vậy mấy giờ anh đến đón em đây?”
“Em tự mình lái xe về là được rồi.”
Yến Luật không cho Ôn Tửu lựa chọn, nói: “Anh tới đón em.”
Ôn Tửu nói: “Được rồi, đến lúc đó em sẽ gọi điện thoại cho anh.”
Thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi xuống tầng, sau khi tiệc cưới chấm dứt, Yến Luật cũng rời đi. Đến lúc xe chạy đến Phi Đạt Quốc Mậu, anh dừng lại, đi đến quầy trang sức ở tầng hai, xem mười mấy nhãn hiệu nổi tiếng nhất, cuối cùng chọn được một chiếc nhẫn. Anh vô cùng tự tin với ánh mắt của mình, chiếc nhẫn kim cương như vậy đeo trên tay cô, nhất định là sẽ đẹp đến chói mắt.
Sau khi quét thẻ, nhân viên cửa hàng thật cẩn thận đặt nhẫn vào trong hộp, hai tay đưa cho Yến Luật, mỉm cười nói: “Hoan nghênh lần sau lại đến.”
Tâm trạng của Yến Luật vô cùng tốt, khóe môi cong lên nở một nụ cười hiếm có với nhân viên cửa hàng.
Nữ nhân viên cửa hàng còn trẻ tuổi lập tức đỏ mặt, thật sự vô cùng ghen tỵ và hâm mộ với nữ chủ nhân của chiếc nhẫn này. Một người đàn ông trưởng thành đẹp trai như thế, lại còn hào phóng xa xỉ như vậy, ra tay không tầm thường.
Yến Luật vừa mới đi ra thang máy, di động reo lên. Lấy điện thoại ra thì thấy hóa ra là Thương Cảnh Thiên.
“Yến Luật, cậu có rảnh không, có chuyện tôi phải nói với cậu.”
Chia Tay
Yến Luật hỏi: “Cậu đang ở đâu?”
“Tôi ở quán cà phê của Hứa Đình Đình chờ cậu.”
“Được, tôi sẽ qua đó ngay.”
Hai mươi phút sau, Yến Luật đến quán cà phê Trầm Ngư bên hồ Kim Ba. Hứa Đình Đình nhìn thấy anh đã nhiệt tình chào đón, quyến rũ cười cười: “Yến tiên sinh, Cảnh Thiên ở phòng Đình Vân trên tầng chờ anh.”
Thương Cảnh Thiên nói: “Cậu biết về hoàn cảnh gia đình của Ôn Tửu không?”
Yến Luật xưa nay vẫn luôn không thích chia sẻ việc riêng của mình với người khác. Ở trước mặt Thương Cảnh Thiên, anh cũng rất ít nói về chuyện tình cảm của mình. Anh khó hiểu là Thương Cảnh Thiên đã cố ý hẹn anh tới đây, vì sao phải nói đến Ôn Tửu, trong lòng ngoại trừ không vui, thì càng nhiều hơn là nghi hoặc.
“Những lời này của cậu rất lạ. Cô ấy là bạn gái của tôi, tôi đương nhiên biết.” Yến Luật thích con người của Ôn Tửu, cũng không thèm để ý tới hoàn cảnh gia đình của cô.
“Vậy cậu không thấy là có gì lạ sao? Mẹ cô ấy là người sáng lập xí nghiệp Minh Đạt, cha dượng mở văn phòng luật sư, gia cảnh cực tốt như vậy, cô ấy lại sẽ vì bảy mươi vạn mà đồng ý làm bạn gái của cậu?”
Vấn đề này, Yến Luật đương nhiên nghĩ tới, cũng đã sớm hỏi. Ôn Tửu giải thích cho anh, anh sẽ tin. Bởi vì ngay lúc đó anh quả thực không tìm thấy lý do nào khác để giải thích cho động cơ của Ôn Tửu, anh cũng lại càng sẽ không nghi cô ấp ủ mục đích gì mà không thể cho ai biết.
Yến Luật nhíu mày nhìn Thương Cảnh Thiên, “Vì sao cậu lại hỏi những chuyện này.”
“Yến Luật, cậu và tôi là bạn bè nhiều năm, chuyện này tôi vốn không muốn nói với cậu, nhưng càng nghĩ, cứ cảm thấy hẳn là nên nói cho cậu. Để tránh tương lai cậu biết, sẽ ảnh hưởng đến tình bạn giữa tôi và cậu.”
Thương Cảnh Thiên mở laptop trên bàn ra, kích mở một bức ảnh, sau đó chuyển hướng màn hình máy tính về phía Yến Luật.
Yến Luật liếc mắt nhìn một cái, trong lòng giống như đột nhiên cuồn cuộn nổi lên một trận dông tố, một luồng khí lạnh từ dưới chân bốc lên.
Trên màn ảnh máy tính là một bức ảnh chụp chung của Thương Cảnh Thiên và một cô gái, tư thế của hai người vô cùng thân mật, rõ ràng là một đôi người yêu. Từ quần áo và cảnh vật đã có thể nhìn ra đây là bức ảnh đã chụp c