The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1976 lượt.

này tay chân nhanh nhẹn thật, trong thời gian ngắn như thế đã dọn dẹp gọn gàng ngăn ngắp.
Ôn Tửu thu dọn xong rồi, đi vào phòng khách, Yến Luật xê dịch sang bên cạnh, hàm ý rất rõ ràng. Nhưng Ôn Tửu lại không nhìn anh, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh bà nội.
Trong lòng Yến tiên sinh đầu tiên là mất mát, sau đó không hiểu sao lại dấy lên cơn giận.
Nếu không phải là chờ cô, anh đã sớm lên tầng dùng máy tính, còn có thể ở chỗ này xem gala chào xuân sao?
Nhưng đáng giận là, anh đang bị thương, cô lại gạt anh sang một bên chẳng quan tâm, ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái, còn vui vẻ bàn tán tiết mục với bà nội, tươi cười như hoa, đây rốt cuộc là bạn gái của ai a.
Yến tiên sinh nhịn trong chốc lát, sau đó không thể nhịn được nữa đứng lên, dùng bàn tay kem đánh răng kéo Ôn Tửu, “em lên tầng một tí.”
Ôn Tửu nói với bà nội: “cháu đi một lát sẽ trở lại.”
Yến Luật vẫn liên tục dắt cô lên tầng, đóng cửa phòng.
“Chuyện gì?”
Yến Luật vươn tay kem đánh răng ra, “Ảnh chụp.”
Ôn Tửu cố nén cười, nghiêm trang nhìn anh: “Bà nội sẽ tặng bức ảnh quan trọng như vậy cho tôi sao?”
Hai chữ “quan trọng” Ôn Tửu nói mang hàm ý sâu xa, hơn nữa, trong con ngươi tươi tắn rõ ràng hiện ra một đầm ý cười.
Yến Luật: “…”
Thế mà lại bị cô lừa.
Ôn Tửu mỉm cười xoay người liền muốn xuống tầng.
“Đợi chút.”
Ôn Tửu trở lại hỏi: “Còn có việc?”
Yến Luật giật mình, lạnh lùng nói: “Không có việc gì.”
“Tôi đây xuống tầng xem gala.”
“Có cái gì hay, ầm ĩ.” Yến Luật không vui hừ nhẹ một tiếng, đi ra sau bàn mở máy tính.
Gala chào xuân những năm trước anh chưa bao giờ xem, nhưng không biết vì sao, năm nay đã có chút không yên lòng, nghe dưới tầng vang lên tiếng tivi râm ran, trong lòng không thể bình tĩnh được.
Trong phòng ngủ trên tầng này, sao đột nhiên lại có quạnh quẽ như tuyết.
Ôn Tửu và bà nội ngồi cạnh nhau, vừa xem gala vừa nói cười, đột nhiên bên cạnh tối sầm lại, một bóng dáng cao to chặn lại ánh đèn, sau đó, Yến Luật ngồi xuống bên cạnh cô.
Ôn Tửu tò mò hỏi: “không phải anh không thích xem gala sao?”
Yến Luật lạnh mặt không hé răng, hai tay đút trong túi quần, cau mày xem tivi, tỏ vẻ gắng gượng xem đi.
Một ngày ở chung, Ôn Tửu đã quen tính khó chịu và chẳng hiểu ra sao của Yến tiên sinh, cho nên về sự khác thường của anh, cô cũng chẳng để ý cho lắm, tiếp tục nói chuyện với bà nội.
Xem nửa tiếng, Yến Luật lại cảm thấy gala chả ra làm sao, mà anh thế mà còn ngồi đây không đi, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì, Yến tiên sinh chẳng muốn đi sâu nghiên cứu.
Ôn Tửu đang nói chuyện với bà nội, đột nhiên cánh tay bị Yến Luật huých vào.
“Anh khát, em giúp anh rót chén trà.”
Yến Luật yên lặng nhìn cô, giọng nói rõ ràng là ra dáng vênh mặt hất hàm sai bảo, trên khuôn mặt anh tuấn lại hiện rõ biểu cảm bị lạnh nhạt và ấm ức.
Được rồi, nể việc anh bị thương, liền giúp chút việc đi.
Ôn Tửu cười hỏi: “Anh uống trà gì?”
Yến Luật đứng dậy đi đến trước tủ rượu, dùng tay kem đánh răng, chỉ chỉ một hộp trong đó.
Ôn Tửu lấy ra ngoài, vừa nhìn là trần phổ, cười cười: “Tôi cũng thích uống trần phổ.”
Yến Luật bình tĩnh thế à, hứng thú sở thích hợp nhau, vậy không thể tốt hơn.
Ôn Tửu pha trà xong, bưng tới bàn cho anh, di động trong túi vang lên, Ôn Tửu vừa thấy, là điện thoại của bạn tốt Nguyễn Thư, liền đứng dậy đi đến bên cạnh nghe.
“Chúc mừng năm mới Nguyễn Thư!”
“Chúc ngừng năm mới bạn yêu!” Nguyễn Thư ở đầu bên kia cũng vang lên tiếng gala.
Yến Luật vừa nghe hai chữ “chú Nguyễn” (*), phản ứng đầu tiên là ông chú giới tính nam, cũng không để ý lắm, nhưng dần dần, anh cảm thấy có chút không thích hợp, Ôn Tửu nói chuyện với ông chú Nguyễn này hoàn toàn không phải giọng điệu của con cháu nói chuyện với bậc cha chú, hơn nữa nhìn biểu cảm kia kìa, như kiểu ngọt ngào sung sướng.
[(*) chú Nguyễn: nguyên văn là Nguyễn thúc, Nguyễn Thư và Nguyễn thúc đều được phát âm là /ruǎnshū/ cho nên Yến Luật mới hiểu lầm'>
Đột nhiên anh nhớ tới có lần Kỷ Lan nhiệt tình mời anh đi thẩm mỹ viện bảo dưỡng làn da, bởi vì cô bạn gái nhỏ của cậu ta trêu đùa gọi cậu ta là chú Kỷ. Cho nên đừng tưởng rằng “chú”, đích thực là chú.
Yến Luật bất tri bất giác căng lỗ tai muốn nghe cô nói cái gì, đáng tiếc, cách hơn xa, cô lại cố ý hạ giọng, anh chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt dịu dàng của cô, cười tươi như hoa.
Người đẹp dưới ánh đèn luôn xinh đẹp vô cùng, Ôn Tửu ngồi trên ghế chân cao trong phòng ăn, đôi chân thẳng tắp, đường cong tuyệt đẹp, cổ thon thon dài hơi rủ xuống, khiến người ta nhớ tới một chú thiên nga trắng thanh nhã.
Cuộc điện thoại này, gọi khoảng 40 phút còn chưa xong.
Yến Luật qua lại giữa phòng vệ sinh và phòng khách khoảng bảy lượt.
Ông cụ không khỏi hỏi: “cháu bị tiêu chảy?”
“Không ạ. Cháu uống nước hơi nhiều.” Yến Luật cầm lấy chén trà lại uống mấy ngụm, nhìn chằm chằm tivi, thật sự là nhạt toẹt, hoàn toàn không biết đang diễn cái gì.
Rốt cục, nghe điện thoại xong, Ôn Tửu nhẹ nhàng bước tới.
Yến Luật bình tĩnh nhìn mặt cô, muốn từ biểu cảm của cô