Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
n một chiếc xe màu đen bên cạnh mở cửa ra. Ôn Tửu quay đầu nhìn thoáng qua, hoá ra là Yến Luật. Một thân âu phục màu xám nhạt, làm nổi bật khí khái hào hùng tuấn mỹ, phong thái lỗi lạc của anh, giống như minh tinh đi ra từ màn ảnh. Mắt Ôn Tửu quả thực bị hoa mắt.
Loại cảm giác thỉnh thoảng khiến người khác kinh diễm này thật đúng là không tồi. Ôn Tửu cười cười: ”Thật trùng hợp.”
Đương nhiên trùng hợp, từ 7h30 anh đã xuống tầng chờ, vẫn luôn đợi đến lúc cô xuất hiện, lúc này mới ”trùng hợp” xuất hiện.
Yến Luật nói ”ngại quá, cho tôi đi nhờ xe nhé, xe đột nhiên bị hỏng mà tôi lại có việc gấp phải đến công ty.” trải qua đả kích tối hôm qua, hiển nhiên, chiêu học nấu cơm cùng cô đã dùng hết, cần thay chiêu mới.
Cũng may, tất cả đều thuận lợi mà đến dưới tầng công ty Ôn Tửu, Yến Luật gọi điện để cô xuống.
Ôn Tửu đi ra khỏi cửa công ty thì nhìn thấy Yến Luật đỗ xe trên vỉa hè ven đường, hơn nữa người không ngồi trong xe, mà ngọc thụ lâm phong đứng bên cạnh xe. Người đi ra từ toà nhà nhao nhao liếc mắt nhìn anh.
Ngoại hình của Yến Luật thật sự quá xuất sắc. Nếu trong tay anh ôm một bó hoa chờ Ôn Tửu, cảnh kia quả thực không biết sẽ giết bao nhiêu người.
Ôn Tửu sợ đồng nghiệp nhìn thấy, đi nhanh tới ”Để tôi lái xe.”
”Để tôi.” Yến Luật không phân trần ngồi xuống ghế lái, vừa khởi động xe vừa nói ”Kỷ Lan nói đông thành mới mở một quán ăn, thức ăn rất ngon, cùng đi nếm thử đi.”
Ôn Tửu liếc anh một cái ”Anh đi một mình đi, tôi về nhà trước.” Lời từ chối dứt khoát thẳng thừng.
”Cứ coi như tôi cám ơn em cho tôi mượn xe một ngày, mời em một bữa cơm thôi.” Yến Luật lái xe, trực tiếp chạy về hướng khu đang phát triển.
Sau nửa giờ xe dừng lại trước cửa một nhà hàng hạng sang, lúc này, hoàng hôn đã tắt, ánh đèn đường như sao đêm. Ôn Tửu xuống xe, phát hiện phong cách nhà hàng này có chút đặc biệt, nhìn từ bên ngoài, hơi giống pháo đài cổ châu Âu.
‘Thú vị chứ.” Yến Luật đứng bên cạnh cô, tay muốn đưa tới choàng qua vai cô, chần chừ một lát lại buông xuống.
Lễ tân ở cửa ra vào nhiệt tình hỏi ”Xin hỏi hai vị đã đặt chỗ chưa ạ?”
Yến Luật báo số phòng, bồi bàn liền dẫn hai người họ đi vào, dọc theo bậc thang quanh co đi lên tầng, hai bên lan can của cầu thang để rất nhiều cây nấm nhỏ, các cây nấm này còn có thể từ từ đổi màu, tím nhạt rồi trắng rồi vàng, lần lượt từ thấp lên cao, có chút hương vị của thế giới cổ tích.
Ôn Tửu vốn đang có tâm trạng rất tốt, nhưng đúng lúc này đột nhiên trông thấy phía đối diện đi tới một đôi tình nhân, sắc mặt bỗng nhiên lạnh lẽo.
Thương Cảnh Thiên ôm một cô gái trẻ xinh đẹp, vừa cười nói vừa đi tới, đến khi nhìn thấy Yến Luật và Ôn Tửu, anh ta giật mình, nụ cười tắt ngấm.
Yến Luật bỗng nhiên nhìn thấy Thương Cảnh Thiên, cũng có chút xấu hổ, không nghĩ tới lại trùng hợp gặp anh, hơn nữa còn ở bên Ôn Tửu. Dù sao anh đã từng chính miệng nói với Thương Cảnh Thiên là anh không thích Ôn Tửu, nhưng bây giờ lại bị bắt gặp cùng cô đi ăn cơm ở đây.
”Thật trùng hợp” Thương Cảnh Thiên rất nhanh đã khôi phục thái độ bình thường, mỉm cười chào hỏi Yến Luật nhưng lại nhìn Ôn Tửu.
Ôn Tửu kiềm chế phẫn nộ trong lòng, mỉm cười gật đầu, nhưng lại lạnh lùng nhìn cánh tay của Thương Cảnh Thiên. Thương Cảnh Thiên lặng yên không một tiếng động thả tay khỏi lưng cô gái kia.
Yến Luật giải thích: ”Hôm nay mượn xe Ôn Tửu một ngày, cho nên mới mời cô ấy đi ăn cơm.”
Thương Cảnh Thiên hiểu ý cười cười: ”Tôi ở gian phòng phía trước.”
Tiến vào phòng đã đặt, tâm trạng của Ôn Tửu cũng chưa khôi phục lại. Những lúc Thương Cảnh Thiên đổi bạn gái, không biết có từng nghĩ tới Dịch Đường hay không.
Yến Luật để ý nhìn qua Ôn Tửu, cảm thấy hình như cô có tâm sự, sau khi đồ ăn được mang lên, cô không yên lòng, biểu hiện so với lúc mới tiến vào nhà hàng có chút kỳ lạ.
Chẳng lẽ là không thoải mái?
Ôn Tửu im lặng ăn hai miếng, đứng lên nói: ”Tôi đi toilet một lát.”
Yến Luật nhìn cô ra khỏi phòng, một lát sau, không thấy cô trở về, nên không khỏi cũng đứng lên đi ra ngoài. Trên hành lang ngoài phòng vệ sinh, anh đột nhiên dừng chân lại.
Ôn Tửu đang đứng trước bệ rửa tay, còn Thương Cảnh Thiên thì đứng sau lưng Ôn Tửu, có vẻ như đang đợi cô.
Yến Luật muốn tiến lên, rồi lại cố kiềm chế không đi qua, ngược lại thoáng lui hai bước, để tránh bị Ôn Tửu trông thấy.
Ôn Tửu quay người lại thì thấy Thương Cảnh Thiên đang dựa tường đứng phía sau, nhìn cô thâm sâu. Yến Luật không có bên cạnh, Ôn Tửu cũng lười lấy lệ, trực tiếp lướt qua bên cạnh anh ta, không có ý định để ý tới anh ta.
Thương Cảnh Thiên giơ tay ngăn cô lại: ”Dịch Đường là em gái của cô phải không?”
Ôn Tửu dừng chân, nhìn gương mặt tuấn tú của Thương Cảnh Thiên, cười lạnh lùng nói: ”Anh điều tra tôi phải không?”
”Không, chỉ vì tôi thấy cô và cô ấy nhìn rất giống nhau, tôi cứ nghĩ cô là cô ấy.”
”Nó đã qua đời cách đây 7 năm rồi, chẳng lẽ anh đã quên rồi sao?” Nhắc tới chuyện Dịch Đường chết, cả người Ôn Tửu như khối ngọc lạnh lẽo, khí chất lạnh lùng thật khiến cho người khác kính sợ.
Thương