Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

phố X rồi không?”
Ngón tay cầm di động của Yến Luật run run, cô thế mà có thể quên tất cả, anh vậy mà bị cho leo cây…
Hít sâu, hít sâu liên tiếp ba cái, nuốt ngụm máu đã trào lên cổ họng xuống.
“Tôi không về, trước cửa nhà em có một vũng nước rất lớn, không biết có phải vòi nước hỏng chảy ra ngoài hay không. Em mau về xem đi.”
Ôn Tửu sửng sốt: “Thế á?”
Yến Luật ừ một tiếng, liền cúp điện thoại.
Ôn Tửu vội vàng quay lại nói với Ôn Minh Nguyệt: “Mẹ, vừa rồi hàng xóm của con gọi tới nói trước cửa nhà có một vũng nước lớn, có thể là vòi nước hỏng nên chảy ra, con phải về nhà xem.”
“Được, giữ lại đồ ăn cho con, con mau đi đi.”
Ôn Tửu lái xe vội vã chạy về Lục Nhân Các, leo lên tầng 26, phát hiện Yến Luật đang đứng trước cửa nhà mình. Quả nhiên là có một vũng nước lớn từ cửa nhà cô chảy ra, nước bên ngoài đã lan thành một vùng rộng.
Ôn Tửu vừa mở cửa ra thì thấy trong phòng khách không phải là đại dương mênh mông nước, tức thì nhẹ nhàng thở ra. Kỳ lạ là trong phòng khách lại rất sạch sẽ.
Ôn Tửu lấy cây lau từ nhà vệ sinh ra, Yến Luật liền đoạt lấy cây lau nhà, chủ động thay cô lau dọn chỗ nước ở trước cửa.
Ôn Tửu khó hiểu nhìn bãi nước không rõ lai lịch trước cửa nhà mình, nước chẳng biết từ đâu ra, lẩm bẩm nói: “lạ thật, sao lại như vậy?”
Yến Luật đầu cũng không ngẩng lên, còn thật sự nghiêm túc nói: “đoán chừng là ống nước chung ở trước cửa nhà em vỡ chảy ra vùng nước này hoặc là có tình huống nào khác.”
Ôn Tửu nhận lấy cây lau trong tay anh nhẹ nhàng nói cảm ơn.
Yến Luật bình tĩnh nhìn cô, “Không phải em nói hôm nay muốn dạy tôi làm cơm sao, tôi tới đây tìm em, vừa vặn mới nhìn thấy vũng nước trước nhà này.”
Lời nhắc nhở có vẻ như vô ý lại khiến Ôn Tửu lập tức ngượng ngùng, hôm qua cô chỉ thuận miệng nói ra, đã sớm quên mất.
“Thực thật xin lỗi, tôi quên mất.” Cô cười dịu dàng: “Ngày mai tôi dạy anh được không?”
Yến Luật sa sầm mặt, hừ nói: “Không được.”
Ngày lễ tình nhân quan trọng như vậy nhất định phải ở bên cô, cho dù không làm gì, anh cũng quyết không để cơ hội cho người khác.
Ôn Tửu nhìn dáng vẻ tức giận của anh, vừa buồn cười vừa tức giận, như thế lại giống trẻ con như thế.
“Hôm nay tôi phải về nhà ăn tết, nếu không thì anh tới nhà hàng ăn cơm đi.”
Yến Luật lạnh lùng nói: “Hôm nay là lễ tình nhân, nhà hàng bên ngoài đều là các đôi, một mình tôi đi nhà hàng ăn cơm em cảm thấy thích hợp sao?”
Nghĩ tới người khác có người yêu ân ân ái ái, Yến tiên sinh anh tuấn cô đơn ngồi ở đằng kia bị mọi người chỉ chỏ vây xem thì Ôn Tửu cũng có chút muốn cười.
Yến Luật nói: “Hoặc là em dạy tôi làm cơm, hoặc là tôi cùng em về nhà em ăn cơm, dù sao mẹ em và em trai em cũng đã gặp tôi.”
“Như vậy sao được.” Ôn Tửu không chút suy nghĩ liền từ chối.
Yến Luật chỉ biết cô sẽ không đồng ý, thong thả bước từng bước vào phòng khách, “Vậy ăn cơm ở đây đi, tôi gọi cho cô một cú điện thoại chắc em cũng không có ý kiến gì đúng không.”
Ôn Tửu vội trừng mắt hạnh: “Không được gọi.”
Yến Luật quay đầu cười như có như không nhìn cô. Đòn sát thủ này quả nhiên sử dụng rất thuận.






Từ Chối
Ôn Tửu đành phải gọi điện thoại về cho mẹ mình, nói mình sẽ không về nhà ăn cơm.
Yến Luật cảm thấy thỏa mãn đi theo Ôn Tửu vào phòng bếp, nhìn cô lấy hai quả cà chua và ba quả trứng gà từ trong tủ lạnh ra.
“Trứng xào cà chua xem như là món ăn đơn giản nhất, nếu anh không học được thì chính là ngu ngốc.” Để ngăn chặn hậu hoạ, Ôn Tửu thẳng thừng buông lời ngoan độc để tránh việc Yến Luật học mãi không được còn phải dạy anh thêm một lần nữa.
Yến Luật lập tức tùy cơ ứng biến điều chỉnh chiến thuật, anh ngăn tay Ôn lại, nói: “Tôi ghét nhất trứng xào cà chua, đổi thành một món ăn khác đi.”
Hơn nữa trước cửa siêu thị còn có cô bé bán hoa hồng, lúc về anh phát hiện có người mua đang hoa hồng tặng cho bạn gái.
Anh không tiện tặng cô lộ liễu danh chính ngôn thuận, nhưng anh có thể nghĩ ra cách khác để tặng. Dù thế nào đi chăng nữa thì anh cũng muốn lễ tình nhân đầu tiên mà hai người quen biết tặng cho cô một bó hoa để tránh tương lai cho cô mượn cái cớ, bị cô lần nữa lôi chuyện cũ ra.
Ôn Tửu và anh cùng nhau đi xuống tầng.
Trong vườn hoa của tiểu khu thỉnh thoảng gặp được một đôi tình nhân, người con gái đang cầm hoa hồng trong tay, tươi cười vô cùng ngọt ngào dưới ánh đèn đường.
Hai người đi đến đường cái đối diện. Trước cửa siêu thị có một bé gái tầm mười tuổi đang bán hoa hồng. nhìn thấy Yến Luật với Ôn Tửu giống như một đôi tình nhân, liền nhiệt tình nói: “Tiên sinh mua đóa hoa đi.”
Yến Luật liếc cũng không liếc, nói thẳng hai chữ: “Không mua.” Thái độ cực kỳ kiên quyết.
Bé gái mếu miệng yên lặng oán thầm một tiếng đúng là đổ quỷ hẹp hòi.
Mua cá xong bước ra khỏi siêu thị, hai người lại đi tới bên cạnh bé gái kia.
Yến Luật đột nhiên dừng bước lại, đồng tình thương hại nhìn bé gái, “Thời tiết lạnh như thế, quên đi, chú mua toàn bộ số hoa này, cháu mau về nhà đi, đừng để bị


Duck hunt