Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Bất Yếm Trá

Tình Bất Yếm Trá

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

lạnh cóng thành bệnh.”
Nói xong, liền lấy mấy tờ tiền kẹp ở trong ví đưa cho bé gái, “Có đủ không?”
Quỷ hẹp hòi nháy mắt hóa thân thành người bác từ ái thiện lương.
Bé gái vui vẻ ra mặt: “Đủ đủ, cảm ơn bác.”
Bác… Yến Luật xụ mặt lấy hơn hai mươi bông hoa hồng từ trong tay bé gái. Tôi có già như vậy sao?
Quay đầu lại nhìn gương mặt trắng nõn trẻ trung của Ôn Tửu, cảm giác gấp gáp trong lòng chợt tăng mạnh.
Sau khi về nhà, Ôn Tửu xách cá đi phòng bếp, Yến Luật nhìn thấy một bình hoa trên bàn ăn liền tiện tay cắm hoa hồng vào trong bình, cũng vào phòng bếp “giúp đỡ”.
Một món canh thịt cá viên này Ôn Tửu làm mất nửa giờ mới xong được.
Trong quá trình giúp đỡ và học tập, Yến Luật đụng phải tay Ôn Tửu hai mươi lần, va vào cánh tay bảy, tám lần, lúc ngửi thấy mùi thơm, không cẩn thận đụng phải lỗ tai cô, khi nếm thử cũng thành công dùng chung một đôi đũa với cô.
Bởi vì anh dựa quá gần còn khiến Ôn Tửu giẫm lên anh năm, sáu lần khi cô xoay người.
Phòng bếp nhỏ như vậy, tay chân bị gò bó nên Ôn Tửu cũng không dám lộn xộn, trong lòng hạ quyết tâm sẽ không bao giờ dạy anh nấu cơm nữa, rất phân tâm lại phân tinh thần, cũng quá xấu hổ rồi, vừa rồi quay đầu lại, anh vừa vặn khom lưng đưa hành thái, xuýt nữa bị anh hôn lên má.
Nấu xong canh thịt cá viên, Ôn Tửu lại làm một món rau xào và trứng xào cà chua.
Hai người vừa cơm nước xong, chuông cửa vang lên. Ôn Tửu ngẩn ra, phản ứng đầu tiên, sẽ không phải là mẹ cô lại tới nữa đi.
Yến Luật cũng là ngẩn ra, người này là ai? Chẳng lẽ là người thầm mến cô nào đó?
Vẻ mặt hai người nháy mắt trở nên nghiêm túc.
Ôn Tửu nhìn qua mắt mèo, thấy người tới là Nguyễn Thư, lập tức thở phào nhẹ nhõm, mở cửa ra.
Nguyễn Thư còn chưa vào cửa đã bắt đầu nói năng lộn xộn hết cả: “Ôn Tửu, cậu nói rốt cuộc mình có nên cùng anh ấy đi đăng kí hay không, mình vẫn chưa nghĩ ra, mình vẫn còn lo lắng tới lo lắng đi, mình…”
Ôn Tửu giật mình ngắt lời cô: “Hôm nay cậu không đi đăng ký với Cố Mặc?”
Nguyễn Thư gật gật đầu: “Mình cho anh ấy leo cây.”
Yến Luật lập tức cảm thấy mình còn hạnh phúc hơn so với Cố Mặc, anh chỉ bị cho leo cây vào lễ tình nhân, nhưng vị Cố tiên sinh đáng thương kia lại bị người ta cho leo cây vào lúc đi đăng ký kết hôn, thật sự là vô cùng thê thảm.
Nguyễn Thư đang nói, đột nhiên thấy được Yến Luật đang ngồi bên bàn ăn, cùng với một bình hoa hồng xinh đẹp trên góc bàn.
Cô mở to hai mắt, há miệng, giật mình nhìn Ôn Tửu: “Cậu giỏi đấy, chuyện gì của mình và Cố Mặc đều nói hết cho cậu, thế mà cậu có bạn trai lại giấu tới kẽ gió cũng không lọt ra ngoài, quá không phải bạn bè chí cốt rồi, hừ hừ, rất được.” Nói xong, liền hầm hừ xoay người đòi đi.
Ôn Tửu đành phải kéo cô lại, “Không phải a, cậu hiểu lầm.”
“Hiểu lầm cái gì, anh ta không phải là người đàn ông tối hôm đó đánh Cố Mặc sao, cậu còn gạt mình nói là khách hàng của cậu, thật sự là rất không có nghĩa khí.”
Ôn Tửu cười theo nói: “Anh ấy vừa vặn chuyển tới đối diện nhà mình ở, thật sự là khách hàng, không phải bạn trai.”
Thật sự là khách hàng, không phải bạn trai….. Nghe đến câu này, Yến Luật có cảm giác bị người ta liên tiếp đâm cho mười bảy mười tám nhát đao.
Nguyễn Thư mới không không tin, nhăn mặt nhăn mũi hừ hừ nói: “Hàng xóm lại ăn cơm tối vào ngày lễ tình nhân với nhau? Còn tặng hoa hồng cho cậu?”
Ôn Tửu cũng cảm thấy, giải thích cũng có chút không rõ, ánh mắt đảo qua Yến Luật, “anh tới nói.”
Yến Luật đứng lên, cười khổ tới đắng chát: “Tôi là khách hàng và hàng xóm của cô ấy.” Về phần có phải là bạn trai hay không, hừ, cho dù hôm nay không phải, cũng sắp phải tới nơi. Anh không tin một người đàn ông ưu tú như anh mà cô cũng không tiếp nhận.
Nguyễn Thư nửa tin nửa ngờ, bởi vì cô và Ôn Tửu là bạn bè đã mười mấy năm, cũng biết cá tính của cô ấy, người đàn ông mà không có cảm tình thì đừng nói là ăn cơm, cho dù là vào nhà ngồi cùng đừng hòng. Cho nên, mặc dù Ôn Tửu không thừa nhận, Nguyễn Thư cũng trực giác nhận thấy Yến Luật nhất định là người đặc biệt trong lòng cô ấy.
Lúc này, điện thoại di động của Nguyễn Thư vang lên, cô thấy trên màn hình nhảy lên một số điện thoại xa lạ, do dự một chút mới nhận cuộc gọi.
“Xin chào, ai vậy?”
“Nguyễn Thư phải không? Tôi là Thẩm Viễn. Cố Mặc hiện tại đang uống rượu khóc lóc ở nhà tôi, còn dọa con tôi khóc, cô mau mau tới đưa anh ta đi đi.”
Bởi vì sẽ có nhiều người kết hôn trong lễ tình nhân hôm nay. sáng sớm tinh mơ Cố Mặc đã tới cục dân chính xếp hàng, kết quả thật vất vả xếp tới buổi chiều là tới lượt anh, thế mà Nguyễn Thư lại gọi một cú điện thoại tới, nói mình còn chưa nghĩ kỹ, sẽ không tới.
Cố Mặc suýt chút nữa chết ngất đi, đau lòng gần chết, khổ sở quá liền chạy tới nhà bạn tốt là Thẩm Viễn, mãnh liệt nốc rượu, mượn rượu giải sầu. Sau đó không khống chế được khóc òa lên, lên án các loại tra tấn phi nhân đạo của Nguyễn Thư đối với anh.
Nguyễn Thư cúp điện thoại, dở khóc dở cười.
Ôn Tửu nói: “Làm sao vậy?”
Nguyễn Thư nói: “Cố Mặc uống say rồi khóc lóc ở nhà bạn, người ta bảo mìn