Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.
ào có thể thật sự có gì với nhau không? Dù sao họ cũng có 5 năm tình cảm, nếu Kim Đào thật sự đuổi theo không chịu bỏ cuộc thì Duyệt Kỳ có thể mềm lòng không?”
Đổng Nguyên cũng không biết, hắn nghĩ nếu La Duyệt Kỳ thực sự thèm muốn quyền thế và tài sản của Mạc Duy Khiêm thì hôm qua đã chẳng ôm Kim Đào khóc, lại càng không dám đối đầu với Mạc Duy Khiêm; nhưng nếu nói cô ấy luyến tiếc Kim Đào thì lúc trước sẽ không phát sinh quan hệ với Mạc Duy Khiêm! Suy nghĩ của La Duyệt Kỳ này đúng là khó đoán mà, có thể làm hắn và Mạc Duy Khiêm suy nghĩ đau đầu như vậy đúng là chẳng có mấy ai đâu.
“Nói thật nhé Duy Khiêm, tôi cũng chẳng đoán được La Duyệt Kỳ đang nghĩ thế nào nữa, xem ra là không phải tiếp cận cậu vì lí do mờ ám, nhưng cô ấy nhận đồ cũng không ngần ngại mà. Về phần Kim Đào, tôi thấy chắc cũng không đến mức muốn quay lại đâu, dù sao thời gian này cô ấy cũng toàn tâm toàn ý với cậu như thế nào thì chúng ta đều nhìn rõ cả rồi.”
“Hàn Giang, ba người các anh vẫn mau chóng quay về đi, về phần bảo mẫu thì cô ấy đang nóng nảy, cứ thế đã, sau này lại tính.” Mạc Duy Khiêm lo lắng mãi mới nói.
Hàn Giang lập tức đồng ý, sau đó không dám chậm trễ, lập tức ra ngoài ngay.
“Nếu không tôi đi nói xin lỗi nhỉ, dù sao thì tôi cũng lớn tuổi hơn cô ấy rất nhiều, chẳng nên so đo tính toán với một cô bé con đúng không?” Mạc Duy Khiêm lầu bầu như tự nói với mình.
Đổng Nguyên dĩ nhiên là biết Mạc Duy Khiêm đang nói với hắn rồi.
“Cũng được, đàn ông cúi đầu một chút cũng chẳng có gì không nên.”
Mạc Duy Khiêm lại nói: “Nhưng mà ngày đó đã nói đến mức đấy rồi, nếu cô ấy không chịu nhận lời giải thích của tôi thì phải làm sao bây giờ?”
Hắn đây trở thành đối tượng diễn tập rồi à? Hắn cũng đâu phải La Duyệt Kỳ, làm sao mà biết cô ấy sẽ có thái độ gì chứ, sẽ làm gì chứ hả? (Đổng Nguyên)
“Hay là hoãn lại vài ngày, đến lúc đó La Duyệt Kỳ cũng bớt gận, khi đó cậu lại cúi đầu nhận lỗi có khi cô ấy sẽ tha thứ!” Đổng Nguyên đã không biết nên nói gì cho phải nữa, bây giờ hắn tình nguyện đi điều tra vụ án cũng không muốn bàn luận vấn đề này với Mạc Duy Khiêm nữa.
Mạc Duy Khiêm đang suy nghĩ tự hỏi về đề nghị của Đổng Nguyên thì Hàn Giang vốn đã đi rồi lại quay lại nói.
“Mạc tiên sinh, còn một chuyện nữa tôi nghĩ nên nói với ngài một chút, ngày đó lúc La tiểu thư và Lý Minh Hân đi cùng nhau, hình như Lý Minh Hân đã nói không ít lời kích thích La tiểu thư, tôi nghĩ có thể vì thế nên La tiểu thư mới tức giận đến vậy.” Cho dù giọng của Lý Minh Hân cũng không lớn lắm nhưng vệ sĩ như họ có thính lực cao hơn người khác một chút.
Đổng Nguyên liếc mắt khen ngợi Hàn Giang, mũi nhọn đã chĩa về phía Lý Minh Hân, họ đều thoát rồi!!!
“Duy Khiêm, tự cậu yên lặng suy nghĩ đi, chúng tôi đi giải quyết chút việc khác.”
Đổng Nguyên vừa ra khỏi cửa đã vỗ vỗ bả vai Hàn Giang: “Thằng nhóc này khá lắm, có khả năng đây!”
Hàn Giang khiêm tốn cười: “Chủ yếu vẫn là ông chủ ngài dạy dỗ tốt, tâm trạng Mạc lão đại không tốt thì chúng ta cũng chẳng hay ho gì, em đât không dám kể công, tất cả đều là kết tinh trí tuệ của tập thể anh em cả!”
“Cút xa ra đi, đừng có nịnh bợ anh, mau chạy về chỗ La Duyệt Kỳ đi, bảo vệ người cho kỹ vào, tất cả mọi mặt phải chu toàn, nhóc có thấy vị này bây giờ cả đầu chỉ nghĩ đến con nhóc đấy chưa hả!?”
Hàn Giang cũng phát sầu: “Cứ xem như thế có ích gì, phải nghĩ cách cho họ hòa giải chứ!”
“Anh cũng biết vậy! Thế này đi, anh đi cùng nhóc đến đó, phải xem ý tứ của bà cô này thế nào mới dễ xử lý!” Đổng Nguyên cảm thấy bây giờ hắn thà mất một món trang sức cực kỳ đắt tiền cũng được, chỉ cần dỗ cho La Duyệt Kỳ vui vẻ thôi!
Mạc Duy Khiêm nhắm mắt lại suy nghĩ: Là bản thân hắn quá mức hiền lành rồi sao? Nếu không thì sao Lý Minh Hân có thể theo đuổi bám riết không tha hắn như vậy? Chuyện này hắn có thể cho qua, cũng có thể vô cùng phong độ mà chừa lại mặt mũi cho đối phương nhưng bây giờ xem lại, bản thân biểu hiện ra tính tình quá tốt lại khiến người khác được đà lấn tới ép hắn đến khó chịu!
Trong lòng đã có quyết định cho nên lúc giữa trưa vừa nhận được điện thoại của Lý Minh Hân thì Mạc Duy Khiêm lập tức thoải mái đồng ý nói bản thân sẽ mau chóng đến bệnh viện thăm cô ta.
Lý Minh Hân buông di động, vô cùng vui sướng, đây là lần đầu tiên Mạc Duy Khiêm có thái độ tốt với cô ta như vậy, chẳng phải biểu hiện lần này gặp mặt sẽ có cơ hội xoay chuyển hay sao?
Nhìn nhìn miệng vết thương trên mặt, may mắn là không quá sâu, muốn hồi phục như cũ chắc là không có vấn đề gì, nhưng mà bây giờ hai cái vệt cắt này lại chính là sự giúp đỡ cực lớn với cô ta, phải giữ lại một thời gian nữa rồi tính!
Mạc Duy Khiêm đến bệnh viện rất nhanh, câu đầu tiên mà hắn nói sau khi nhìn thấy Lý Minh Hân là: “Đây là lần cuối cùng tôi đến thăm cô, xét cả về công lẫn từ thì tôi đều đã làm những thứ vượt quá bổn phận của mình rồi, vì không muốn tạo thêm phiền toái phức tạp không cần thiếu cho hai bên cho nên tôi sẽ không tiếp tục đến đây nữa.”
Thái độ này của Mạc Duy Khiêm khiến Lý Minh Hân không thể lập tức đón