Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1070 lượt.
nhận được, cái này và tình huống cô ta đã tưởng tượng thật sự khác quá xa nhau! “Duy Khiêm, sao anh đột nhiên lại trở nên nhẫn tâm như vậy, làm gì có phức tạp phiền toái gì chứ, có phải La Duyệt Kỳ đã nói gì hay không?”
“Duyệt Kỳ có nói gì hay không thì có liên quan gì đến cô? Cô nên tỉnh táo suy nghĩ xem cô đã nói gì làm gì đi!”
Lý Minh Hân chỉ cảm thấy uất ức và chua xót trong lòng: “Em nói gì không đúng chứ? Dáng vẻ vội vàng hấp tấp của cô ấy sao có thể xứng đôi với anh được, hơi một tí là rước lấy phiền toái! Em tranh thủ nắm bắt hạnh phúc của mình thì có gì không đúng chứ? Em có thể giúp anh làm rất nhiều việc, vừa có thể trở thành người giúp đỡ rất lớn trong công việc cho anh, lại có thể làm bạn đời trong cuộc sống của anh, vì sao anh không chịu để mắt đến em một chút chứ Duy Khiêm?”
Mạc Duy Khiêm nghe xong lại nở nụ cười: “Tôi thật không biết trong lòng cô có nhiều ý tưởng như vậy đấy, cô tranh thủ cái gì tôi cũng không phản đối, nhưng tôi không thể chấp nhận được sự xúc phạm ti tiện những thứ tôi yêu thích của cô! Cho dù Duyệt Kỳ có nhiều khuyết điểm hơn nữa thì tôi vẫn thích, hơn nữa cô ấy sống rất chân thật! Cô ấy cũng chẳng che dấu những thứ cô ấy muốn từ tôi, cũng sẽ không vì muốn lấy lòng tôi mà nhân nhượng bất cứ chuyện gì, chúng tôi là ngang hàng! Minh Hân, cô nghĩ rằng tôi không hiểu cô sao, nói thế nào nhỉ? Chỉ cần là bất kỳ ai xuất hiện bên cạnh tôi, chẳng cần tôi tự mình đi tìm hiểu thì cũng sẽ có người điều tra thay tôi, cái loại hy sinh trả giá mà cô tự cho là đúng này mới là gánh nặng của người khác đấy, động cơ để cô làm tất cả những thứ này, chắc cũng không cần tôi nhiều lời nữa phải không?”
Lý Minh Hân lớn tiếng biện hộ cho mình: “Động cơ của em chính là em yêu anh! Anh không nên bẻ cong sự cố gắng và trả giá của em như thế!”
Nhướn mi, giọng điệu Mạc Duy Khiêm rất bình tĩnh: “Thế sao? Tôi không thể không nói là cha cô cũng có chút khả năng, có thể dò hỏi ra được thân phận gia thế của tôi thì đúng là không đơn giản, nhưng cách làm cũng chẳng phải cao siêu gì lắm! Hơn nữa sau khi biết con gái của mình bị người ta bắt cóc đả thương mà kẻ làm cha làm mẹ chẳng những không phải ở cùng trời cuối đất, cũng chẳng có gì ngăn cản vẫn chậm chạp chẳng trở lại thăm nom! Cái loại tình thân lạnh nhạt này phải là gia đình loại nào mới tạo ra được? Nếu không phải thì chính là vì muốn kéo dài thời gian hòng tạo ra vài cơ hội ảo tưởng đúng chứ? Lý Minh Hân, cô tỉnh táo lại đi, chỉ cần tôi không tiếp nhận thì một phụ nữ dù có thân phận gia thế cao tới đâu hay có dáng vẻ xinh đẹp như tiên trên trời thì cũng không bò nổi lên người tôi đâu! Huống chi, cô nghĩ cô có thể đạt được điều kiện hơn người nào hả?”
Vẻ mặt Lý Minh Hân đỏ bừng, không biết là do tức giận hay là xấu hổ nữa: “Cho dù La Duyệt Kỳ không biết thân phận của anh, vậy anh có thể cam đoan rằng cô ta không phải coi trọng tiền bạc của anh không? Dù sao anh cũng đã bày ra thực lực tài chính kinh người của mình trước mặt cô ta rồi!”
“Chuyện này không cần cô quan tâm, Duyệt Kỳ biết thân phận gia thế của tôi! Về phần lý do cô ấy ở bên tôi thì tôi không cần biết, vì tôi vui tôi thích! Cho nên nếu cô ấy thật sự vì tiền mà ở cùng tôi thì tôi đây càng vui mừng, bởi vì tiền của tôi đủ để giữ cô ấy thật dài thật lâu! Tôi đã nói nhiều như vậy, chỉ hy vọng cô hãy tự biết thân mình, thật thà làm việc, đừng có ôm cái ảo tưởng không thực tế làm gì nữa, nếu sau này cô còn có cơ hội nói chuyện với Duyệt Kỳ thì cũng nên để tâm một chút, nếu không cả nước đều có nơi cần những kẻ có năng lực như cô và cha cô đấy, tôi có năng lực điều động nhân sự loại này hay không thì cô cũng hiểu rõ phải chứ? Về phần vết thương trên mặt cô, bác sĩ tôi mời hai ngày sau sẽ đến, cô không cần lo lắng mà lòng tôi cũng chẳng cần áy náy, cô nghỉ ngơi đi!”
Mạc Duy Khiêm đi rồi, Lý Minh Hân ngồi trên giường lặng người thật lâu, cuối cùng nằm trở lại giường để nước mắt thấm ướt gối đầu.
La Duyệt Kỳ tuyệt đối không hề bất ngờ đối với việc Đổng Nguyên đến tìm cô, người kia là tâm phúc của Mạc Duy Khiêm, chắc chắn là muốn giúp Mạc Duy Khiêm khuyên nhủ cô rồi!
“Duyệt Kỳ à, bọn Hàn Giang vẫn nên cho trở về bảo vệ em thôi, nếu không Duy Khiêm sẽ lo lắng, cậu ấy đã biết tối hôm đó cậu ấy hành động quá lỗ mãng rồi. Nhưng mà yêu quá sâu thì mới để ý nhiều, cậu ấy chỉ là quá quan tâm em nên mới kích động đến thế, em hiểu cho cậu ấy đi.”
“Chẳng lẽ anh ta còn nông nổi hơn em sao? Tình huống ngày đó anh cũng thấy rồi, có thể hoàn toàn trách em sao?” Thật ra lúc này La Duyệt Kỳ cũng không quá giận dỗi nữa, sau việc đó cô cũng tỉnh táo lại rồi, không phải cô đã hứa với Mạc Duy Khiêm rồi sao, sao lại thiếu kiên nhẫn đến thế chứ, vừa nghe hắn nói một câu đã bốc hỏa rồi, đúng là không nên mà, thật sự là có lỗi với Mạc Duy Khiêm quá.
Đổng Nguyên lập tức nói tiếp: “Không trách em, không thể trách em chút nào hết, tuyệt đối là do Duy Khiêm hiểu lầm lại thêm quá nóng vội, trước khi đến Hàn Giang cũng đã giải thích hết với Duy Khiêm rồi, cậu ấy nghe xong thì rất là hối hận, lại