Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1073 lượt.

không dám đến gặp em. Em cũng biết da mặt cậu ấy rất mỏng, muốn nhận sai xin lỗi nhưng lại ngượng ngùng, tôi sợ cậu ấy cả ngày ở nhà buồn đến phát bệnh nên mới tự quyết định đến giải thích với em!”
Da mặt Mạc Duy Khiêm mỏng? Đây đúng là chuyện lạ mới nghe lần đầu mà! La Duyệt Kỳ nhìn Đổng Nguyên nghiêm túc nói ra lời này thì thật sự khâm phục, đúng là người tài năng, có thể trợn to mắt nói dối như thế!
Nhưng mà tự cô cũng hối hận rồi, không cần bới móc chi tiết thêm nữa.
Thấy La Duyệt Kỳ không nói lời nào, Đổng Nguyên cũng cảm thấy cuống dần lên: “Duyệt Kỳ này, vừa rồi tôi đến cửa hàng Duy Khiêm mở, mua một chiếc lắc tay cho em! Tuy rằng Duy Khiêm tặng rất nhiều thứ quý hơn nhưng đây coi như chút tấm lòng của người làm anh này nhé, em đại nhân đại lượng đừng có chấp nhặt kẻ tiểu nhân nữa, tha thứ cho cậu ấy lần này đi, đến gặp cậu ấy một chút nhé!”
La Duyệt Kỳ nhìn chiếc lắc tay trong hộp thì suýt chút nữa bật cười ra tiếng, có phải bây giờ người bên cạnh Mạc Duy Khiêm đều nghĩ cô chỉ nhận châu báu không nhận người quen không vậy? Cứ có chuyện gì muốn nhờ muốn xin cô là đem đồ đến tặng, thật sự quá buồn cười mà!
Hé miệng vui vẻ cười nhận lấy đồ vật: “Vậy em cảm ơn anh Đổng nhé, thật ra em cũng có chỗ sai, thân phận của Mạc Duy Khiêm tôn quý như thế mà còn bị em mắng, anh ấy còn uất ức hơn em ấy chứ, ngày mai em sẽ tới tìm anh ấy, anh yên tâm đi.”
“Ôi, anh nói này em gái ơi, em muốn làm anh yên tâm thì em bây giờ theo anh về luôn đi, em cáu kỉnh không sao nhưng liên lụy lại là bọn anh đây nè! Không tin em hỏi Hàn Giang mà xem, Duy Khiêm cả ngày chẳng cho anh một nét mặt hòa nhã, ngay cả văn phòng cũng không thèm đến!” Đổng Nguyên sao có thể cho La Duyệt Kỳ cơ hội đổi ý được? Phải rèn sắp khi còn nóng hiểu không?
La Duyệt Kỳ cũng thật sự muốn bù đắp lại sự thiếu lễ phép của mình với Mạc Duy Khiêm, vì thế đưa tay ném đồ vào trong túi xách, đi theo Đổng Nguyên lên xe.
Mạc Duy Khiêm phát tiết với Lý Minh Hân xong thì tâm trạng cũng chẳng tốt lên là mấy, lại bảo lái xe chạy một vòng ra ngoại ô rồi mới trở về, sau khi về nhà, vừa mới đổi dép đi vào phòng khách đã thấy La Duyệt Kỳ đang đứng bên trong cười tủm tỉm nhìn hắn.
La Duyệt Kỳ thấy Mạc Duy Khiêm sững người, lại dịu dàng hỏi: “Anh đi đâu về thế, em chờ anh thật là lâu.”






Mạc Duy Khiêm không ngờ là La Duyệt Kỳ sẽ chủ động đến tìm mình, càng không ngờ là cô chẳng những đến đây mà còn mang vẻ mặt dịu êm như thế.
“Đến đây lúc nào, sao không gọi cho anh?”
La Duyệt Kỳ bước đến ôm cánh tay Mạc Duy Khiêm, kéo hắn ngồi xuống sô pha: “Em đến đây lâu rồi nhưng sợ anh không mang theo điện thoại nên không có gọi, cũng không để anh Đổng gọi, anh đi đâu vậy?”
Mạc Duy Khiêm không hiểu được La Duyệt Kỳ đang có ý gì nên chỉ có thể cẩn thận nói: “Lý Minh Hân gọi điện thoại cho anh, anh đến bệnh viện nói rõ ràng với cô ta, từ nay về sau ngoại trừ công việc cần thiết thì anh sẽ không gặp cô ta nữa, anh biết cô ta đã nói mấy lời không hay với em, em đừng để ý nhé! Hôm nay em tới là có chuyện gì muốn nói với anh?”
La Duyệt Kỳ buông cánh tay Mạc Duy Khiêm ra, ngồi thằng người nói bằng giọng điệu cực kỳ thành khẩn: “Em đến để giải thích với anh, hôm đó là em không đúng, em quá nóng nảy nên mới nói nhiều lời làm tổn thương anh như vậy, thật sự em hơi quá đáng. Anh đừng giận, tha thứ cho em có được không? Thật ra ngày đó em cũng đang nói rõ ràng dứt khoát với Kim Đào, để sau này anh ấy đừng nhắc lại chuyện quá khứ nữa, em và anh ấy đã chẳng có cơ hội để quay lại nữa. Nhưng mà năm năm tình cảm không phải nói quên là có thể quên, em cũng nhớ rất việc anh ấy từng tốt với em thế nào, cho nên mới ôm anh ấy khóc như vậy, anh đừng hiểu lầm.”
Mạc Duy Khiêm nghe xong cũng vui vẻ: “Anh đã nói Đổng Nguyên không phải kẻ ngốc mà, thời khắc mấu chốt vẫn cực kỳ được việc, lắc tay em cứ nhận đi, sau này anh sẽ thưởng tiền cho anh ta sau. Bé ngoan của anh, em thích châu báu thế sao? Sau này có cái gì đẹp đều mang về cho em, được không nào?”
Nói xong liền hôn lên môi La Duyệt Kỳ hỏi: “Có nhớ anh không?”
Thấy La Duyệt Kỳ gật đầu lại tiếp tục ép hỏi: “Nhớ chỗ nào? Nhớ bao nhiêu?”
“Trong lòng khó chịu, rất nhớ rất nhớ.”
Bàn tay Mạc Duy Khiêm xoa nắn di chuyển từ trước ngực xuống đến tận giữa hai chân cô, luồn vào trong váy, cách một lớp quần lót mỏng manh khẽ bóp nhẹ mấy cái tà ác hỏi: “Nơi này của em có nhớ không, hửm?”
La Duyệt Kỳ đỏ mặt không lên tiếng.
“Mới thế này đã thẹn thùng thì lát nữa phải làm sao đây?” Mạc Duy Khiêm vui vẻ kêu lên, nhanh tay lẹ chân lột sạch quần áo của La Duyệt Kỳ, vừa lột vừa tiện tay xoa nắn, đôi môi dịu dàng dày vò hai chú thỏ ngọc đang hưng phấn nảy lên trước ngực cô, ngón tay tà ác trêu chọc tam giác thần bí giữa đôi chân khiến cô không ngừng thở gấp đến khi hắn thấy hơi thỏa mãn mới chịu ôm cô trở về phòng.
Đôi mắt La Duyệt Kỳ hé ra nhìn ánh sáng le lói luồn qua tầng rèm cửa dày đặc, biết trời đã sáng rồi. Cô cảm thấy mệt muốn chết đi được


Pair of Vintage Old School Fru