XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.

không ngờ là chúng dám kiêu ngạo tới vậy, ở nơi nhiều người tập trung mà dám công khai làm chuyện phạm pháp, hơn nữa tất cả chúng đều cố bám trụ hai người họ nên hai người căn bản không kịp đối phó.
La Duyệt Kỳ bị người ta túm lên xe, ném vào ghế phía sau, giãy dụa mạnh mẽ khiến cô bị thương không ít chỗ.
Lúc Kim Đào tới thì đúng lúc thấy một màn như vậy, vì không có ai chú ý tới hắn, cho nên sau khi gọi điện báo hắn thừa dịp mọi người không chú ý tới nhanh chóng đến gần chiếc xe, trực tiếp kéo kẻ đang túm La Duyệt Kỳ ra, đá thẳng vào nơi yếu hại của đối phương.
Chân Kim Đào không phải là chân người thường, một đá này của hắn không thua gì so với việc bị một chiếc xe tông vào, người kia đau đớn té xuống mặt đất, gần như là ngất đi.
La Duyệt Kỳ cũng phản ứng rất thông minh, lập tức chui ra khỏi xe, Kim Đào kéo cô chạy về phía trước.
Nhưng đã không kịp nữa rồi, chỉ nháy mắt hai người đã bị mấy kẻ khác ngăn chặn.
“Thằng ranh, lần này là tự mày bò tới trước cửa chịu đòn, dù sao cũng chết thôi.” Kẻ nói chuyện đúng là kẻ cầm đầu nhóm tập kích Kim Đào ở căn cứ huấn luyện lần trước.
Lúc này La Duyệt Kỳ và Kim Đào đều bị người đẩy mạnh vào trong xe, tên cầm đầu kia ngồi vào vị trí phó lái nói: “Đi mau.”
Hàn Giang và Vương Bằng vẫn đang bị vây công thấy sự việc như thế cũng không ham chiến, muốn rút lui nhưng vẫn bị dây dưa.
Hàn Giang và Vương Bằng gấp tới đỏ mắt, cũng chẳng quản nhiều nữa, móc súng ra trực tiếp bắn ngã vài người, sau đó thừa dịp những kẻ khác tránh né, lên xe đuổi theo.
Xe của đối phương dĩ nhiên là không thể sánh được với xe của Mạc Duy Khiêm, hơn nữa kỹ thuật lái xe của Hàn Giang cực tốt, không lâu sau đã đuổi kịp, Vương Bằng báo cáo lại tình trạng hiện tại của họ với Đổng Nguyên, yêu cầu người tiếp viện.
La Duyệt Kỳ và Kim Đào ngồi ở hàng ghế sau, không ngừng nhìn xung quanh và phía sau, thấy xe Hàn Giang đuổi theo phía sau thì hơi yên lòng hơn.
“Con mẹ nó, mày lái nhanh lên có được không? Chạy trước lâu như thế mà vẫn bị chúng nó đuổi theo, đúng là đồ vô dụng!” Tên cầm đầu kia tức giận mắng lái xe, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.
Lái xe cũng đầy đầu mồ hôi, hắn ta đã cực kỳ cố gắng cắt đuôi rồi, nhưng lần này không phải là đóng phim, hắn cũng chẳng có kỹ thuật cao siêu gì, dù sao cũng không thoát khỏi được.
Chẳng những kỹ thuật không bằng mà xe cũng không đọ nổi, thấy xe phía sau đuổi theo đã chạy song song với mình. Lái xe vừa sợ vừa cuống, vô tình đảo tay lái một cái, trực tiếp chạy sai làn đường, biến thành chạy ngược hướng.
Lúc đối mặt với chiếc xe tải đang gào thét xông thẳng tới, đầu óc La Duyệt Kỳ trống rỗng, ấn tượng cuối cùng của cô là Kim Đào ngồi bên cạnh đột nhiên ôm chặt lấy cô.






Hàn Giang và Vương Bằng dừng xe cầm công cụ chạy tới, đập vỡ cửa xe, phân biệt kéo Kim Đào và La Duyệt Kỳ từ bên trong ra.
La Duyệt Kỳ mơ hồ nhìn Kim Đào hôn mê bất tỉnh ở đối diện, chỉ cầu mong hắn không xảy ra chuyện gì không may.
Xe cứu thương lập tức đuổi tới đưa tất cả mọi người đến bệnh viện.
Trên người La Duyệt Kỳ chỉ bị trầy da khi giãy dụa và một ít vết thương nhỏ ở cánh tay không đáng lo ngại. Tuy Hàn Giang và Vương Bằng kiên trì yêu cầu cô làm kiểm tra toàn diện nhưng La Duyệt Kỳ biết bản thân cô không việc gì, cũng không nghe lời khuyên mà ngồi ở hành lang chờ kết quả của Kim Đào.
Mạc Duy Khiêm và Đổng Nguyên chạy tới bệnh viện trong thời gian ngắn nhất, sắc mặt Mạc Duy Khiêm trắng bệch, tuy trong điện thoại Hàn Giang đã nói La Duyệt Kỳ không có vấn đề gì nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy cô bình yên ngồi ở hành lang hắn mới thật sự yên lòng.
Một câu này khiến mọi người nhẹ nhàng thở ra, chân La Duyệt Kỳ mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã ngồi xuống mặt đất. Ơn trời, Kim Đào không sao!
“Liệu sau này con tôi có thể đá bóng được nữa không?” Trần Thục Phương lại hỏi, không có vấn đề về tính mạng cũng không có nghĩa là không có vấn đề gì khác.
Bác sĩ nhìn về phía Trần Thục Phương: “Bà là mẹ bệnh nhân sao? Rất đúng lúc, bà nhanh chóng đi làm thủ tục nhập viện cho cậu ấy đi, con trai bà bị thương không nhẹ ở thắt lưng, chắc chắn không thể tiếp tục đá bóng được, sau này có thể đứng lên đi lại đã là rất tốt rồi! Tình trạng cụ thể còn phải chờ hội chẩn, tạm thời cố định chỗ đau của bệnh nhân thế đã, chúng tôi sẽ nhanh chóng đưa ra kết luận!”
Trần Thục Phương choáng váng, nhìn bác sĩ chằm chằm, bà căn bản không thể hiểu nổi ông ta đang nói gì.
“Bác sĩ, ông nói thế là có ý gì? Cái gì gọi là có thể đứng lên đi lại đã là rất tốt rồi chứ?”
Bác sĩ đã gặp rất nhiều vẻ mặt còn tồi tệ hơn thế này của người nhà bệnh nhân rồi nên cũng không có cảm giác gì nhiều, chỉ càng nói thẳng hơn: “Kết quả tệ nhất chính là con bà sẽ bị hoàn toàn tê liệt, không thể đi lại, còn người nhà nào khác không? Hãy nhanh giúp chăm sóc cậu ấy chút, một người đi làm thủ tục.”
Tâm trạng Mạc Duy Khiêm rất nặng nề, nhưng khi hắn nhìn về phía La Duyệt Kỳ đang ở trong lòng mình thì lại càng thêm kinh hãi.