Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341278

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1278 lượt.

iêm đúng là quá hiếm thấy, La Duyệt Kỳ thật sự ăn không nổi nữa, điều này anh ta có thể làm chứng, vì bất kỳ thời điểm nào Mạc Duy Khiêm không nhìn thất thì La Duyệt Kỳ đều ăn nhiều tới mức không kiểm soát nổi, hơn nữa hễ là đồ ăn có dinh dưỡng, tốt cho thai nhi thì cô ấy đều ăn sạch. Đôi khi anh ta còn thấy mà phát sợ, sợ La Duyệt Kỳ ăn đến bội thực luôn, chỉ có thể dặn dò chuyên gia dinh dưỡng và bảo mẫu chú ý nhiều hơn thôi.
“Duy Khiêm nói thật đó, tổ thẩm tra trung ương vừa xuống thì tất cả đều phải phối hợp điều tra, Duyệt Kỳ, em yên tâm đi, ăn nhiều một chút nhé?” Đổng Nguyên cũng khuyên bảo theo.
La Duyệt Kỳ liếc ngang Đổng Nguyên một cái, nhưng cũng không hề động đũa nữa, mặc kệ Mạc Duy Khiêm khuyên bảo thế nào cũng không chịu ăn, sau đó cô ôm chặt lấy eo Mạc Duy Khiêm hốt hoảng: “Em thật sự ăn không vô mà, đợi khi nào tâm trạng tốt lên thì sẽ thèm ăn tôi, đến lúc đó em nhất định sẽ ăn nhiều hơn, anh đừng ép em nữa.”
Lòng Mạc Duy Khiêm sắp xoắn thành một cuộn, vô cùng đau đớn, hắn thật sự không đành lòng nhìn La Duyệt Kỳ chịu tội như thế, vì vậy đành cắn răn quyết tâm nói ra: “Duyệt Kỳ, anh đã làm sai một việc, anh thật sự xin lỗi em. Lúc trước là do anh cố tình phóng đại hoàn cảnh khó khăn của mình lên thôi, thật ra anh không có chuyện gì hết, chỉ vì muốn giữ em ở bên anh nên mới hù dọa em thôi, em đánh anh mắng anh cũng được, trăm ngàn lần đừng tức giận tổn hại bản thân!”
Đổng Nguyên biết họ muốn tâm sự, liền bưng đồ ăn về phòng mình ăn tiếp.
La Duyệt Kỳ lẳng lặng nhìn Mạc Duy Khiêm, chỉ một lát sau nước mắt đã thi nhau rơi xuống.






La Duyệt Kỳ khóc nức nở thế, làm sao Mạc Duy Khiêm có thể chịu nổi chứ?
“Duyệt Kỳ, em muốn anh đền tội thế nào cũng được nhưng em đừng khóc mà, sẽ tổn thương tới thân thể đó, anh thật sự biết sai rồi mà.”
La Duyệt Kỳ bị Mạc Duy Khiêm ôm vào ngực lại càng khóc dữ dội hơn, từ tiếng nức nở nho nhỏ dần dần biến thành tiếng khóc lớn, không ngừng tức giận ấm ức nói: “Kim Đào xảy ra chuyện em đã đủ khổ sở rồi, thế mà anh còn cố ý làm em phải lo sợ, làm em không ngừng khó xử, mỗi ngày em phải chịu dày vò cỡ nào anh có biết hay không? Bao nhiêu chuyện em chỉ có thể dấu kín trong lòng tự trách bản thân anh có biết không? Anh căn bản là muốn ép chết em!”
“Anh biết, anh biết, đều là lỗi của a, anh chỉ lo cho bản thân mà không nghĩ đến cảm nhận của em, anh là đồ trừng thối, không cần em ra tay, anh sẽ tự đánh mình tạ lỗi.”
La Duyệt Kỳ chặn cánh tay Mạc Duy Khiêm giơ lên nói: “Anh làm cái gì hả?”
Mạc Duy Khiêm trở nên mơ hồ, nhìn La Duyệt Kỳ chằm chằm, không biết nên nói gì cho phải.
Có thể nhìn thấy dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm của Mạc Duy Khiêm đúng là đáng giá mà, La Duyệt Kỳ không ngừng cười khanh khách: “Anh ngốc rồi sao? Em nói thật với anh nhé, tờ kết quả xét nghiệm kia là do em cố ý để Đổng Nguyên nhặt được đó, nếu em muốn gạt anh thì sao có thể phạm vào sai lầm ngu ngốc đó được?”
Mạc Duy Khiêm lập tức ôm lấy La Duyệt Kỳ: “Cho nên em căn bản là đã muốn nói với anh rồi? Em đó, cô nhóc này, thật sự là không khiến người ta bớt lo được mà, làm anh vì chuyện này rối rắm mấy ngày nay, sao không nghiêm túc mà nói với anh, lại phải vòng vo phức tạp thế hả?”
La Duyệt Kỳ hừ một tiếng: “Em đâu có biết thiếu gia giàu có, nhà cao cửa rộng như anh nghĩ gì chứ, đừng nghĩ là em cố ý bẫy anh, em không nhận nổi cái tiếng đó đâu, nếu anh không muốn đứa bé này dĩ nhiên là em sẽ xử lý nó rồi.”
“Xử lý? Đây là đứa nhỏ của chúng ta mà em cũng có thể nhẫn tâm thế sao? Chẳng phải ngày thường em khôn khéo lắmư, sao không nghĩ lại xem nếu anh không muốn cho em mang thai thì mỗi lần làm đều không hề khống chế bản thân thế sao?”
“Làm sao em biết được chứ, anh không nói ra, em chỉ có thể đoán, em không nhẫn tâm thì có thể làm gì chứ? Anh đâu có biết sinh nó ra thì cả nhà em sẽ phải nhận lấy bao nhiêu trách nhiệm, bao nhiêu gánh nặng chứ!”
“Muốn, muốn, anh muốn đứa nhỏ này, thời điểm anh biết tin này, anh suýt nữa vui đến phát điên luôn. Còn nữa, em cũng nên suy nghĩ một chút về chuyện của chúng ta đi chứ.” Mạc Duy Khiêm liên tục tỏ thái độ.
La Duyệt Kỳ không phản ứng lại: “Chúng ta có chuyện gì cần lo lắng?”
“Chuyện kết hôn của chúng ta đấy, cả đứa nhỏ cũng có rồi chẳng lẽ còn không kết hôn sao?”
“À, thì ra là chuyện này, em còn phải suy nghĩ lại đã.” La Duyệt Kỳ dài giọng, không đồng ý ngay lập tức.
Mạc Duy Khiêm vừa mới cảm thấy vui đến sắp phát điên thì bây giờ lại biến thành cuống đến sắp điên rồi: “Đã mang thai rồi, dù sao cũng phải để anh được làm ba một cách danh chính ngôn thuận chứ. Duyệt Kỳ, em phải nói lý chứ, đừng tùy hứng như thế, em chỉ cần đồng ý một tiếng là được, những chuyện khác em không cần quan tâm dù chỉ một chút!”
“Anh nói đến là dễ nghe, anh muốn dùng đứa bé để ép em sao? Em hỏi anh, anh đã từng nói anh yêu em chưa? Anh đã từng nói tình cảm của anh dành cho em sâu đậm cỡ nào chưa? Anh không nói cái gì hết, sao em có thể có cảm giác an toàn được?”