Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.

ng thấy trở về, có người gần như không thể ngủ nổi, chỉ cần nghe thấy tiếng gõ cửa sẽ sợ mất mật, mà đám người Trần Đông Thành thì đều bị bắt vào trại tạm giam.
Mạc Duy Khiêm ngậm điếu thuốc, bình tĩnh ngồi sau bàn làm việc nghiên cứu tài liệu cùng Phùng Thư Dân và Đổng Nguyên.
“Duy Khiêm, vợ của Trần Đông Thành và Lưu Dương vẫn thường xuyên đi lại, tìm các giáo sư chuyên gia về pháp luật để tham khảo tính hợp pháp của vụ án lần này, tòa án tối cao đã để lộ chút khả năng là sẽ xử nhẹ nhàng, áp lực thật sự quá lớn.” Vẻ mặt Phùng Thư Dân rất nghiêm trọng.
Mạc Duy Khiêm đứng phắt dậy như bị điện giật, tùy tiện dập tắt điếu thuốc: “Mở hết cửa sổ ra, nhanh xua hết khói đi cho tôi, mau lên, Duyệt Kỳ sắp tới đây rồi.”
Phùng Thư Dân nhìn Đổng Nguyên nhanh chóng mở cửa sổ, lại hỏi Mạc Duy Khiêm: “Sao vậy, ngay cả thuốc lá Duyệt Kỳ cũng không cho cậu hút sao?”
Mạc Duy Khiêm đang lấy tờ báo quạt quạt khói, không thèm quay đầu nói: “Phụ nữ có thai không được ngửi khói thuốc lá, chút kiến thức thông thường đó mà anh cũng không biết sao?”
Lúc này Phùng Thư Dân mới hiểu được, cũng nhanh chóng hành động.
Thời điểm La Duyệt Kỳ từ hành lang đi tới, phía sau còn một đám người chậm rãi đi theo. Phùng Thư Dân đã nghe chuyện La Duyệt Kỳ mang thai từ lâu, tuy rằng đã nghe Đổng Nguyên nói Mạc Duy Khiêm rất coi trọng đứa bé này nhưng thật sự không ngờ nổi là có thể phô trương đến mức này.
“Giật mình lắm đúng không?” Đổng Nguyên đã quen mới việc đi theo Mạc Duy Khiêm chờ đón loan giá rồi, anh ta nhìn Phùng Thư Dân ngẩn người thì nhỏ giọng hỏi. (Loan giá: chỉ phương tiện mà hoàng hậu, hoàng thái hậu thời phong kiến dùng để di chuyển.)
Phùng Thư Dân đứng song song với Đổng Nguyên, gật gật đầu theo bản năng: “Đúng là hơi quá.”
Đổng Nguyên cười rồi hơi đè giọng nói: “Cái này đã là gì, hôm trước còn vận chuyển cả xe chống đạn tới đây, trong xe các phương tiện chữa bệnh cỡ nhỏ, thiết bị truyền máu gì đó đều đầy đủ hết, còn có cả hộ lý, y sỹ đi kèm nữa đấy!”
“Tiêu chuẩn chính khách quốc tế cũng chỉ đến thế thôi, chẳng lẽ định coi cô ấy là tổ tông mà cung phụng?” Phùng Thư Dân líu lưỡi.
“Còn không phải tổ tông à? Loại đãi ngộ này, lãnh đạo của một số quốc gia nhỏ cũng không được hưởng đâu! Có phải anh không biết điều kiện đồ dùng của Duy Khiêm đâu, người ta xài tiền của mình, ai dám xen vào chứ, tôi thấy nếu anh rể cậu ta chỉ ở trong nước, không đi ngoại giao nước ngoài thì cũng không được phô trương thế này đâu.”
Phùng Thư Dân liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Lúc này Đổng Nguyên còn nói thêm: “Tôi đặc biệt thích xem lúc La Duyệt Kỳ ở bên cạnh Duy Khiêm.”
“Vì sao vậy?” Phùng Thư Dân hỏi.
“Rất thú vị, vị kia là tổ tông rồi, cậu ta là cái gì chứ?”
Phùng Thư Dân nghe xong thì cẩn thận tưởng tượng, cũng không nhịn được mà cười trộm. Nhưng trong lòng vẫn không dám tin, chỉ nghĩ Đổng Nguyên hơi phóng đại quá rồi, Mạc Duy Khiêm có thể đảm bảo điều kiện vật chất nhưng chắc gì đã hạ mình như lời Đổng Nguyên nói chứ?
La Duyệt Kỳ cũng không chịu nổi, xung quanh có một đống người lớn như thế, cô muốn làm gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng, nếu không sẽ phiền phức lắm. Nhưng mà chuyện này cũng chẳng có cách nào, Mạc Duy Khiêm nói đấy là việc phải làm, hơn nữa bây giờ đúng là giai đoạn nguy hiểm, không thể tùy hứng được, cho nên dù cô có cảm thấy bất tiện cỡ nào cũng chỉ có thể nhẫn nại.
Mạc Duy Khiêm tiến tới nắm chặt tay La Duyệt Kỳ, cùng nhau đi vào văn phòng, chưa bước được hai bước đã chặn cô lại.
“Duyệt Kỳ, em có ngửi thấy mùi khói thuốc lá không?”
La Duyệt Kỳ gật gật đầu: “Có ngửi thấy.”
“Vậy không được, chúng ta đổi phòng khác.” Mùi khói thuốc còn chưa tan hết, tuyệt đối không thể để Duyệt Kỳ ngửi được! Mạc Duy Khiêm lập tức kéo La Duyệt Kỳ ra ngoài.
La Duyệt Kỳ lại đứng yên không đi: “Trong phòng không còn mùi khói thuốc nữa, là ở trên người anh, anh hút thuốc mà, sao có thể không có mùi chứ? Thôi đi, anh đừng có đi thay quần áo nữa, em đâu có yếu ớt thế chứ, sau này anh hút ít đi chút là được rồi.”
Mạc Duy Khiêm nghe La Duyệt Kỳ nói thế đành buông tha suy nghĩ đi thay quần áo, đỡ cô ngồi xuống sô pha, bản thân thì lại ngồi cách đó thật xa.
“Anh ngồi xa em như thế làm gì?”
Mạc Duy Khiêm cười: “Chẳng phải là anh sợ làm em ngửi thấy mùi thuốc lá sao? Em ăn táo đi.”
“Em ăn ở nhà rồi.”
“Vậy thì ăn hạch đào đi, chỗ anh còn có sữa nữa.” Mạc Duy Khiêm đứng dậy đi lấy.
Đổng Nguyên ra hiệu để Phùng Thư Dân đang đứng ở cửa với mình cùng đi ra ngoài, xem diễn như thế là đủ rồi.
“Thật sự là thay đổi quá lớn rồi.” Lúc này Phùng Thư Dân mới thật sự tin lời Đổng Nguyên nói.
Đổng Nguyên cười to: “Đây mới là bắt đầu thôi đáy, tôi còn muốn xem sau này Duy Khiêm còn ra sao nữa cơ, chắc chắn là không thoát khỏi sợ vợ rồi.”
Phùng Thư Dân cũng cười theo, hai người tiếp tục đi nghiên cứu vụ án.
La Duyệt Kỳ liếc mắt xem thường, không cho Mạc Duy Khiêm đi lấy đồ: “Em ăn hết rồi mới đến đây, cơm trưa em không ở đây ăn với anh đâu, về nhà em ăn. Em chỉ tới gặp anh thôi, hai ngày n