Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1265 lượt.
tôi là người an toàn, đáng tin và cực kỳ hiểu lòng người!”
Lúc ấy cô chỉ nghĩ Mạc Duy Khiêm nói đùa khoe khoang, không ngờ lúc đó hắn đã nói với cô rất thật lòng.
Sau khi hội nghị nghiên cứu và thảo luận kết thúc, Mạc Duy Khiêm lập tức cho người đưa La Duyệt Kỳ về nhà trước còn bản thân hắn thì ở lại tiếp tục thảo luận các vấn đề phía sau.
La Duyệt Kỳ về tới nhà, mất rất nhiều thời gian vẫn chưa thể khiến tâm trạng hồi phục lại. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu hiện của Mạc Duy Khiêm ở những trường hợp như thế này, khí thế và năng lực đó đã nói lên rằng hắn không chỉ dựa vào tiền bạc gia thế mà đi lên được đến vị trí ngày hôm nay. Dĩ nhiên với thân phận như anh rể Mạc Duy Khiêm thì cũng tuyệt đối không cho phép một cậu ấm làm việc chung với mình được.
Đến tối Mạc Duy Khiêm mới trở về, La Duyệt Kỳ nhanh chóng chuẩn bị cơm chiều cho hắn.
“Em mau ngồi đi, không phỉa đã có người làm rồi sao? Em cũng ngồi ăn thêm chút đi.” Mạc Duy Khiêm không cho La Duyệt Kỳ làm việc, lôi kéo cô ngồi xuống cạnh mình, để bảo mẫu chuẩn bị hai bộ bát đũa.
La Duyệt Kỳ cũng hơi đói bụng, sau khi ngồi xuống cô liền nhìn Mạc Duy Khiêm cười.
La Duyệt Kỳ gắp thịt bỏ vào miệng chậm rì rì, lời nói cũng lúng búng mơ hồ: “Thật mà, em cảm thấy có thể em đã yêu anh đấy.”
Mạc Duy Khiêm nhìn chằm chằm vào La Duyệt Kỳ đang ăn đến vui vẻ, thật sự chỉ hận không thể cướp lấy chiếc đũa làm cô ngừng ăn, nhưng hắn không dám!
“Duyệt Kỳ, em lặp lại câu vừa rồi một lần nữa đi.” Mạc Duy Khiêm gấp gáp đến khó chịu, thật sự không đợi được La Duyệt Kỳ ăn xong.
“Có thể em đã yêu anh.” La Duyệt Kỳ nuốt đồ ăn trong miệng xuống, lặp lại một lần thật rõ ràng.
Mạc Duy Khiêm giữ chặt bàn tay định gặp thức ăn của La Duyệt Kỳ truy hỏi: “Chỉ là có thể, chưa xác định ư?”
“Sao mà anh nhiều chuyện vậy nha, em đã nói thế rồi mà anh còn không tự hiểu được sao, ý trên mặt chữ đó.”
Nói xong thấy Mạc Duy Khiêm vẫn nhìn mình chằm chằm đành tỏ vẻ bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, em yêu anh.”
“Bỏ hai chữ đằng trước đi, chỉ nói ba chữ phía sau thôi!” Mạc Duy Khiêm nói thật nhanh.
La Duyệt Kỳ nhìn Mạc Duy Khiêm, con ngươi đảo quanh trong hốc mắt một lát rồi mở miệng: “Mạc Duy Khiêm, em yêu anh!”
Suýt nữa thì Mạc Duy Khiêm đã nhảy cẩng lên, cố sức đè nén cảm xúc kích động lại, nhưng vẫn cảm thấy sớm muộn gì tim hắn cũng bị La Duyệt Kỳ lăn lộn thành bệnh!
Chớp chớp ánh mắt hơi nóng lên, lòng vẫn vui như nở hoa, hắn chỉ có thể nâng mặt La Duyệt Kỳ, nghẹn giọng nói: “Bé con hư hỏng, có phải em cố ý chọn thời điểm anh không thể động vào em để nói những lời này không hả? Chỉ bằng không khí hôm nay của chúng ta, ít nhất anh sẽ cho em nằm bẹp trên giường ba ngày!”
La Duyệt Kỳ cười đến vui vẻ: “Em sợ quá nha, may mà có cục cưng bảo vệ em, cảm ơn cục cưng đã bảo vệ mụ mụ nha!”
Mạc Duy Khiêm vô cùng thỏa mãn đưa tay ra cùng La Duyệt Kỳ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng vẫn chưa có thay đổi gì của cô : “Duyệt Kỳ, anh rất thỏa mãn.” Tuy giọng điệu bình thản nhưng La Duyệt Kỳ vẫn cảm nhận được sự chân thành tha thiết của Mạc Duy Khiêm.
“Em hỏi anh, chuyện em muốn đi gặp Cao Tử Ninh lần trước anh vẫn chưa cho em câu trả lời thuyết phục đâu, cuối cùng thì lúc nào anh cho em đi hả?”
Mạc Duy Khiêm biết nếu không để La Duyệt Kỳ gặp Cao Tử Ninh một lần thì cô sẽ không yên tâm nên hắn cũng không định ngăn cản: “Anh sẽ nhanh chóng sắp xếp để em gặp cô ta, làm xong mọi chuyện thì em hãy yên tâm bồi dưỡng thân thể đi, không cần quan tâm gì nữa.”
“Em biết, nếu mấy vị chuyên gia kia xác định được thời gian Kim Đào sang Mĩ thì anh nói cho em một tiếng nhé, để em đến sân bay tiễn anh ấy một đoạn.”
“Chuyện này không cần thiết, có gì em hãy nói với cậu ta ở bệnh viện đi, không nên đi sân bay, cảnh chia tay sẽ làm em đau buồn khổ sở, không tốt cho thân thể đâu. Vả lại Kim Đào có cả đội ngũ chữa bệnh cùng đi, cả đống nhân viên thiết bị gì đó, sao có thời gian tạm biệt em chứ?” Mạc Duy Khiêm không đồng ý để La Duyệt đưa tiễn Kim Đào.
La Duyệt Kỳ nghe thế cũng không ăn cơm nữa: “Kim Đào đi lần này chẳng biết khi nào mới trở về, chẳng lẽ em muốn tiễn anh ấy cũng không được hay sao? Em mà không đi thì có vẻ quá mức vô tình, sau này em làm sao nhìn mặt cha mẹ anh ấy được?”
“Không phải là anh không cho em đi mà là thời gian và hoàn cảnh không thích hợp, em muốn gặp cậu ấy thì hoàn toàn có thể đợi đến lúc thân thể cậu ấy khá lên rồi trò chuyện trực tuyến với cậu ấy, cần gì phải trực tiếp tới sân bay chứ?”
“Hai cái đó giống nhau được sao Nếu cứ như anh nói thì sau này có việc gì cần em sẽ tự đi làm, không cần ai đón đưa hết, em mới mang thai bao lâu chứ, cần gì kiêng kỵ nhiều thứ vậy? Anh sợ em sẽ đau buồn sao anh không nghĩ đến chuyện hiện giờ anh đang chọc tức em vậy?”
Mạc Duy Khiêm nhanh chóng bê bát cơm, cầm đôi đũa đưa tới miệng La Duyệt Kỳ: “Anh không chọc giận em, em đừng bỏ ăn mà, em xem thế này được không, dù sao Kim Đào cũng phải chuẩn bị cuối tuần mới đi, mình cứ tạ