Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Biến

Tình Biến

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341222

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

Thanh khinh miệt châm chọc La Duyệt Kỳ.
“Cô xác nhận cô là khách mà không phải kẻ mặt dày mày dạn ăn chực nhà người khác chứ? Huống chi đối với người phụ nữ dám mơ ước người đàn ông của tôi, tôi không hắt nước bẩn lên người cô đã là tốt lắm rồi, còn dám nói lễ phép với tôi à. Thôi thì cô cứ nghĩ lại xem cái tài năng rất cao, lễ nghi tu dưỡng rất tốt mà cô tự phong cho mình, còn cả đạo đức cơ bản nhất của con người nữa, có còn sót lại gì trong cô hay không! Tôi và cô chẳng có gì để nói với nhau đâu, lúc chỉ có hai chúng ta thì không cần gây khó xử cho nhau làm gì, nói ít chút đi.”
“La Duyệt Kỳ, chỉ ở trước mặt tôi cô mới để lộ bộ mặt thật của mình đúng không? Duy Khiêm và người nhà họ Mạc không biết cô chỉ là con đàn bà nhà quê chanh chua, vì ham sự giàu sang phú quý nhà họ Mạc nên mới dùng hết thủ đoạn bò lên giường Duy Khiêm đúng không? Cô nghĩ rằng chỉ như thế thôi đã có thể gả được vào cửa nhà giàu sao? Nói cho cô biết, loại đàn bà như cô, dù có thành công cũng không sống thoải mái được đâu. Tôi đã biết hết chi tiết về cô rồi, lúc ở Danh Tĩnh cô đã có vị hôn phu, chuẩn bị kết hôn rồi, thế mà sau khi gặp Duy Khiêm lại sống chết bám lấy, thậm chí không tiếc hủy bỏ hôn lễ, cô đúng là kẻ trơ trẽn!” Ngô Phái Thanh đã nhờ người nhà điều tra tình trạng của La Duyệt Kỳ và Mạc Duy Khiêm nhưng cũng không biết được gì nhiều, chỉ biết La Duyệt Kỳ chuẩn bị kết hôn nhưng lại hủy bỏ hôn lễ vì Mạc Duy Khiêm, Ngô Phái Thanh suy nghĩ một chút cũng hiểu được gần hết rồi.
La Duyệt Kỳ lạnh lùng nhìn Ngô Phái Thanh nói: “Cô nói cha cô là phó cục trưởng, mẹ cô là bác sĩ, bản thân cô cũng là nhân tài nghệ thuật đã từng du học, sao có thể phun ra những lời thô thiển đến vậy? Ngô Phái Thanh, tôi nói cho cô biết, mỗi người đều có suy nghĩ riêng nên mới có thể dùng các tiêu chuẩn khác nhau để đánh giá một người! Cho nên tôi chỉ có thể nói bản thân cô nhắm vào điều kiện của Mạc Duy Khiêm cho nên đánh giá ai cũng như mình, còn phán đoán lung tung vô căn cứ về quá khứ của người khác nữa. Tôi thu lại những lời lúc trước tôi đã nói, tôi hy vọng không có người đàn ông tốt nào xui xẻo gặp phải cô! Tôi hơi ngạc nhiên, lí do gì mà cô có thể tự đại như thế hả? Tự đại đến mức trong tình huống người ta không có chút cảm tình nào với cô mà cô vẫn vọng tưởng chỉ cần đuổi được bạn gái hiện tại, thậm chí là vợ của người ta đi thì cô có thể lên thay thế? Cha mẹ cô chưa từng dạy cô không được tham dự vào tình cảm và hôn nhân của người khác sao? Hay là vì cô ở nước ngoài quá lâu, cái tốt không học chỉ học được bản lĩnh làm kẻ thứ ba không kiêng nể gì mà giành giật tình cảm hả?”
Ngô Phái Thanh đỏ bừng mặt, cô ta không ngờ bình thường La Duyệt Kỳ ít nói lại có thể thao thao bất tuyệt một cách sắc bén như thế, khiến cô ta không nghĩ ra được lời nào để ứng đối, chỉ có thể tức giận nhìn La Duyệt Kỳ vẫn nhàn nhã ăn hạch đào.
Lại đứng đó thêm một lát, Ngô Phái Thanh xác định dù có tranh cãi thêm nữa cô ta cũng chẳng được ích lợi gì, càng không chọc tức được La Duyệt Kỳ, cô ta cũng lo Mạc Duy Khiêm quay lại nên đành xoay người nhanh chóng rời đi.
La Duyệt Kỳ nhìn bóng dáng Ngô Phái Thanh rời đi, lắc đầu thở dài: Loại phụ nữ bị nuông chiều, thiếu nội hàm này vĩnh viễn chỉ nghĩ đến sở thích và lợi ích của cô ta, sao có thể hiểu được người đã từng trải qua hãm hại phản bội, suýt nữa mất mạng như cô không dễ chọc chứ? Người chưa từng trải qua đau đớn và bị ép tới đường cùng thì sẽ không bao giờ trưởng thành! Nếu gia đình Cao Tử Ninh không xảy ra biến cố thì cô bé sao có thể thoải mái dũng cảm thế chứ? Dĩ nhiên chính cô cũng đã trải qua thời gian tôi luyện, chẳng những học được nhiều điều mà cũng đã hiểu rõ nhiều chuyện, tiếc là con người luôn suy nghĩ khác nhau. Ngô Phái Thanh căn bản là một cô gái đang mụ mị vì mơ ước của mình! Cô không thể không đề phòng được, cũng không thể không đề phòng cho Mạc Duy Khiêm, chỉ mong Ngô Phái Thanh còn chút tự trọng cuối cùng!
Kỳ Ngọc Châu chẳng những luôn nghĩ cách điều trị thân thể cho La Duyệt Kỳ, còn tìm một bác dĩ trung y đến bắt mạch cho La Duyệt Kỳ.
“Duyệt Kỳ, vị Trịnh tiên sinh này là thần y vô cùng nổi tiếng đấy, chỉ chuyên xem bệnh cho một số lãnh đạo, con để ông ấy bắt mạch một chút, mọi người cũng được yên tâm.” Kỳ Ngọc Châu đến phòng La Duyệt Kỳ, giới thiệu lai lịch vị bác sĩ cho cô biết.
Chuyện này quá phô trương rồi, thân thể cô không có chỗ nào bất thường, ngay cả nôn nghén cũng không có, cần gì phải bắt mạch nữa chứ? Nhưng nếu đã là thần y hiếm có thì cứ để ông ấy bắt mạch cho yên tâm, vì thế cô ngoan ngoãn gật đầu.
Vị bác sĩ già vừa bước vào khiến người ta có cảm giác rất yên tâm, tuy không phải tiên phong đạo cốt gì nhưng mặt mũi hiền lành khiến người ta vừa nhìn vào đã cảm thấy yên tâm tin tưởng rồi.
Chỉ mắt mạch cũng dùng gần nửa tiếng, sau đó còn xem xét thêm nữa, La Duyệt Kỳ sắp ngủ quên luôn, vất vả lắm mới xong việc, bác sĩ già chỉ nói một câu: “Không tồi.” Sau đó liền mở cửa đi ra ngoài.
La Duyệt Kỳ trợn tròn mắt, đây thật sự là thần y à? Không cần khám cũng biết k