Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
ết luận này rồi mà.
Kỳ Ngọc Châu vỗ vỗ tay La Duyệt Kỳ nói: “Con nghỉ ngơi đi, bác đi tiễn bác sĩ.”
La Duyệt Kỳ cảm thấy rất kỳ là nhưng cũng không nói gì.
Kỳ Ngọc Châu mời Trịnh tiên sinh ngồi xuống sô pha phòng khách rồi sốt ruột hỏi: “Trịnh tiên sinh, ông cảm thấy đó là trai hay gái?”
Trịnh tiên sinh trầm tư một lát mới nói: “Thai còn bé quá, kết luận sẽ không chuẩn lắm nhưng theo tôi thấy thì khả năng 8 phần là trai.”
Kỳ Ngọc Châu nghe xong thì vui đến choáng váng: “Hazz, thật ra tôi chỉ có chút hi vọng thế thôi, nếu là con gái thì chúng tôi cũng rất vui mà, chỉ mong là con trai thì tốt hơn, dù sao nhà họ Mạc chúng tôi bốn đời đơn truyền rồi. Hôm nay ông nói thế khiến tôi vui đến mức không biết nên nói gì cho phải, tôi tin lời ông mà, để tôi cho người đưa ông về, sau này tôi nhất định sẽ hậu ta, những chuyện khác đợi con dâu tôi sinh xong rồi sẽ tạ ơn ông một thể.”
Trịnh tiên sinh xua tay: “Không cần đâu, việc này chẳng qua là tiện tay thôi, hai gia đình chúng ta đã có tình cảm bao nhiêu năm, nếu không tôi cũng không đến đâu, đợi nhà bà sinh được cháu vàng rồi tôi còn phải đến chúc mừng ấy chứ, sao có thể nhận quà cảm ơn được.”
Kỳ Ngọc Châu cũng không tranh cãi, dù sao nếu muốn cảm ơn cũng không thiếu cơ hội, cùng lắm là tạo điều kiện cho con cháu nhà họ Trịnh là được rồi. Bà liên tục cảm ơn rồi mới cho người đưa Trịnh tiên sinh về.
Sau đó Kỳ Ngọc Châu về phòng bắt đầu lấy toàn bộ châu báu trong tủ bảo hiểm của mình ra, chọn lựa xong cho người đưa ba hộp lớn một hộp nhỏ sang phòng La Duyệt Kỳ.
“Bác gái, bác làm gì vậy?” La Duyệt Kỳ đang ngổi ở cạnh cửa sổ ngắm lá rụng, thấy Kỳ Ngọc Châu mang theo một đống người đến thì lập tức đứng dậy hỏi.
Kỳ Ngọc Châu nhanh chóng bước tới bảo La Duyệt Kỳ ngồi xuống: “Mau ngồi đi, con đang mang thai không cần phải để ý tới mấy cái lễ tiết này. Duyệt Kỳ, mấy thứ này là đồ mẹ sưu tập nhiều năm qua, con nhìn xem có thích không, phẩm chất không cần nói mà tay nghề chế tạo cũng là cực phẩm, trong những trường hợp đặc biệt, mang chúng rất phù hợp với thân phận của con.”
(Editor: Từ đây thay xưng hô của cha mẹ Mạc Duy Khiêm từ bác thành ba mẹ cho thân mật nhé, trong tiếng TQ toàn ta – ngươi, hazz, chỉ biết chuyển theo cảm nhận của mình thôi.)
La Duyệt Kỳ lại há hốc mồm nhìn về ba cái hộp đang sáng lóe đủ màu sắc từ các loại trang sức châu báu, cảm thấy có cho cô vài đôi mắt nữa cũng không đủ dùng.
“Bác gái, những thứ này quá quý trọng, mà đều là thứ bác thích, sao cháu có thể muốn được chứ?” La Duyệt Kỳ bị dọa, bác gái này sao mà còn mạnh tay vung tiền hơn cả các con mình vậy?
“Mẹ đã nói cho con thì con cứ nhận đi, nếu không thích thì ở chỗ mẹ vẫn còn một ít, con cứ tùy ý chọn. Đúng rồi, ở ngân hàng cũng cất một ít, hôm nào rảnh mẹ sẽ đưa con đi xem. Còn trong hộp nhỏ này là mấy thứ có kiểu dáng thích hợp với người có tuổi, con đưa tới để mẹ ruột con đeo chơi đi, đây cũng coi như chút tâm ý mẹ tặng bà thông gia. Ba mẹ vẫn luôn áy náy chuyện còn chưa kết hôn mà đã để con phải vất vả mang thai, cho nên đừng làm ba mẹ ruột con nghĩ nhà ta khó khăn không có thành ý mà lo lắng cho con, cũng để con không phải chịu ấm ức.”
“Đeo chơi” là câu cửa miệng của nhà họ Mạc à, sao mà từ già đến trẻ ai cũng nói câu này thế? Nhưng mà La Duyệt Kỳ vẫn vô cùng cảm động vì lời Kỳ Ngọc châu nói, lại nghĩ người nhà họ Mạc luôn nói một là một hai là hai, mà Kỳ Ngọc Châu cũng thật lòng lo lắng cho cô, thôi thì cứ nhận lấy, như thế mọi người đều vui vẻ hòa thuận.
Vì thế cô liền vô cùng vui vẻ nhận lấy, lại lấy ra hai món đeo lên người, đứng trước gương nhìn ngắm nửa ngày. Kỳ Ngọc Châu thấy La Duyệt Kỳ thích như thế thì cũng vui: “Kiến thức về châu báu rất nhiều, con thích mấy thứ này cũng coi như có duyên với nhà họ Mạc, sau này mẹ sẽ dạy con mấy điều cần chú ý, con học được rồi sẽ không sợ bị lừa, mua nhầm hàng nữa. Đợi con sinh đứa nhỏ xong có thể làm quen với công việc buôn bán của gia đình ta, dù sao sau này mọi thứ của nhà họ Mạc đều là của con và Duy Khiêm mà!”
Lời này đúng là khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp, La Duyệt Kỳ liên tục gật đầu, vừa cảm động lại hơi kích động.
Sau đó Kỳ Ngọc Châu vừa cười ha hả vừa nói cho La Duyệt Kỳ biết vị trí tủ bảo hiểm trong phòng, còn nói mật mã, để cô bỏ hết châu báu vào trong khóa lại rồi mới đi khiến La Duyệt Kỳ bắt đầu nghi ngờ, có phải mỗi phòng trong nhà họ Mạc đều có tủ bảo hiểm không?
Sau khi bị La Duyệt Kỳ châm chọc, Ngô Phái Thanh cực kỳ cáu giận nhưng vẫn muốn biểu hiện thật tốt trước mặt người nhà họ Mạc nên vô cùng cẩn thận sắp xếp chuẩn bị bữa tiệc.
“Sao lại sắp xếp bộ đồ ăn này ra đây, nó hoàn toàn không hợp với chỉnh thể bữa tiệc.” Ngô Phái Thanh nhìn bộ đồ sứ vô cùng chói mắt thì nhíu mày, hoa văn màu trắng nhuốm máu đào này hoàn toàn không hợp với chỉnh thể bàn ăn!
Dì Triệu – người đã làm việc ở nhà họ Mạc gần 20 năm cười nói: “Đây là bộ đồ ăn sứ tro xương của Cảnh Đức Trấn, được cố ý mang ra để La tiểu thư dùng, vừa bảo vệ môi trường vừa không có hại cho sức khỏe.”
(Sứ tro