Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1038 lượt.
như thế nào, mà 10 điểm là bao nhiêu tiền vậy?
“Đây là căn cứ chứng minh, đến lúc đó có kết quả sẽ quyết định cậu thắng hay thua, nơi này chỉ cá là thắng hay thua thôi, mặc kệ đá vào bao nhiêu trái đi nữa, đơn giản mà lại kích thích, cậu cũng chơi thử đi?”
“Một điểm bao nhiêu tiền?” Kim Đào cũng không ngại chơi một lần.
“Mười vạn.”
Kim Đào lập tức há to miệng, “Mười vạn?”
“Cậu đừng có ngố như thế được không? 10 vạn một điểm đã coi như là mức cá thấp nhất ở đây rồi đấy.”
“Tớ không chơi nổi đâu, cậu cá cũng quá lớn rồi.” Kim Đào còn muốn khuyên Loan Ninh
Vẻ mặt Loan Ninh cực kỳ bất đắc dĩ, sau đó nhìn trái nhìn phải mới kéo Kim Đào sang một bên khẽ nói: “Tôi chỉ nói với mình cậu thôi đấy, tôi có tin tức nội bộ, chắc chắn thắng! Nếu cậu tin tôi thì mau chóng cá đi, nhưng mà không được nói với ai nữa đâu đấy, nếu không khéo bị người ta chặt đầu cũng nên đấy!”
Kim Đào sợ đến mức trái tim đập bình bịch, muốn cá cược nhưng lại sợ thua tiền.
“Nhìn cái bộ dạng uất ức của cậu kìa, bảo sao không đấu lại được họ Mạc kia, ngay cả chút cá cược lẻ tẻ cũng không dám!” Loan Ninh khiêu khích Kim Đào.
Kim Đào không thích nhất là kiểu nói này, vì thế lập tức quyết định: “Tôi tin cậu, nhưng tôi không mang theo tiền, làm sao đây?”
Loan Ninh cười, “Thắng là nhất định, cậu mang tiền làm gì, cứ cá là được, không thì cậu cũng cá 10 điểm nhé?”
Kim Đào cắn răng gật đầu, Loan Ninh lại nói với phục vụ kia lấy một tấm thẻ mười điểm.
Cả tối Kim Đào đều bị hình ảnh trên tivi tác động đến, mỗi chi tiết đều làm hắn đứng ngồi không yên, cuối cùng trận đấu đến giai đoạn cuối cùng, đội chủ nhà đá vào 1 quả , thắng tỷ số 1:0!
Kim Đào cầm tiền mà không tin được hắn cứ thế thắng được 100 vặn, hắn ngẩn người ngồi trong xe nhìn Loan Ninh, không biết phải cảm ơn hắn ta thế nào nữa.
“Cậu không cần cảm ơn tôi, tôi cũng không phải cho không cậu tiền, cậu đã biết bí mật của tôi, vậy thì khách sạn kia cũng tính cho tôi chút cổ phẩn được chứ?”
Kim Đào mong còn không được, lập tức gật đầu đồng ý: “Tôi có thể mua lại khách sạn đó đều là công lao của cậu, bây giờ chỉ thiếu một ít nữa thôi, tôi đi vay mượn bạn bè là đủ, Loan Ninh cậu đúng là anh em tốt của tôi!”
Loan Ninh cười hắc hắc không nói gì.
Sau đó Loan Ninh lại đưa Kim Đào đến cá thêm hai trận đấu nữa, toàn bộ đều thắng, tiền trong tay Kim Đào lập tức dưa thừa.
“Loan Ninh, cậu đã có khả năng thế này còn cần đá bóng làm gì? Làm phú ông bạc tỉ cũng chẳng khó đâu.”
“Cậu thì biết gì chứ? Muốn người khác không nghi ngờ thì không được liên tục cá cược, tiền đặt cược cũng không được quá lớn, nếu không nhất định sẽ gặp chuyện không may, sao có thể lấy đây làm công việc chính được?” Loan Ninh cảm thấy chỉ số thông minh của Kim Đào không phải thấp bình thường đâu.
Kim Đào nghĩ lại cũng thấy đúng, loại chuyện này dĩ nhiên phải càng bí mật càng tốt rồi.
Có tiền rồi Kim Đào cũng không đàng hoàng nữa, vụng trộm mua lại khách sạn, đợi sau này kinh doanh tốt thì sẽ nói với cha mẹ và La Duyệt Kỳ. Sau đó hắn lại nhớ đến chuyện Mạc Duy Khiêm quyên cho hội từ thiện một chiếc vòng cổ lần trước, cũng chạy đến cửa hàng châu báu nổi tiếng nhất thành phố mua một sợi dây chuyền kim cương giá mười mấy vạn, chuẩn bị tặng La Duyệt Kỳ.
Mấy ngày này La Duyệt Kỳ cũng không gặp được Kim Đào, gọi điện thì hắn đều nói đang bận, khiến La Duyệt Kỳ bắt đầu lo lắng. Nhưng đang lúc sốt ruột thì Kim Đào lại gọi đến, nói đợi La Duyệt Kỳ tan tầm thì cùng đi ăn tối.
La Duyệt Kỳ đồng ý, cô cũng muốn hỏi một chút xem cuối cùng thì Kim Đào bận rộn việc gì vậy?
Hàn Giang vẫn vô cùng trách nhiệm như cũ, báo lại tất cả chuyện này cho Mạc Duy Khiêm, Mạc Duy Khiêm nghe xong chỉ nói đã biết, lại quay sang hỏi Đổng Nguyên: “Vừa rồi anh nói Loan Ninh với Phạm Thanh Lợi có quan hệ gì?”
“Tôi theo ý cậu liên hệ với Triệu cục trưởng ở cục công an thành phố, ông ta tìm được tin là Loan Ninh, Phạm Thanh Lợi, Triệu Chi Tín còn cả Lưu Dương nữa, là bốn anh em kết nghĩa, thế lực ở Danh Tĩnh rất lớn, cơ bản là không ai dám đụng tới họ.”
“Thì ra là thế, mạng lưới này đúng là vừa sâu vừa rộng mà, Loan Ninh chắc chắn là đang lôi kéo Kim Đào, nhưng Kim Đào này lại quá ngu ngốc không nghe lời tôi khuyên.”
“Quan tâm hắn làm gì, chúng ta cũng đã cảnh cáo hắn rồi, hắn cứ thích đâm đầu vào thì ai mà ngăn được?” Đổng Nguyên căn bản không thèm quan tâm Kim Đào sẽ ra sao.
Mạc Duy Khiêm xua tay: “Nói thế cũng không đúng, tôi cần quan tâm Kim Đào, hơn nữa nếu hắn thật sự gặp chuyện không may thì tôi càng phải xen vào, như thế Duyệt Kỳ mới có thể cách hắn càng xa, không để hắn chen vào giữa chúng tôi được!”
Đổng Nguyên khâm phục: “Nếu cậu chú ý đến ai thì đúng là lúc nào cũng nhớ đến, La Duyệt Kỳ sao trốn được chứ? Nhưng mà Duy Khiêm này, cậu lần này là thật đấy à?”
“Đương nhiên, chẳng lẽ anh nghĩ tôi với anh ở đây để chơi đùa chắc? Tôi đã xác định rồi, ai cũng không thể ngăn cản được.”
“Hiểu rồi, vậy cậu thấy cái nhóm bốn người này phải làm sao đây?”
Mạc Duy Khiêm cười nói: “Cục trư