Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1041 lượt.
g không nhịn nổi cơn tức.
La Duyệt Kỳ thấy thế định giảng hòa, cô còn chưa hỏi xong chuyện chính, sao lại muốn cãi nhau rồi? Nhưng mà cô còn chưa kịp lên tiếng thì Hàn Giang đã mở miệng trước: “Kim tiên sinh, Mạc tiên sinh nhà tôi cũng chỉ có ý tốt thôi, hơn nữa ở mặt này Mạc tiên sinh đúng là có quyền lên tiếng, vì nhãn hiệu ngài vừa mua được bán trong cửa hàng của Mạc tiên sinh mở ra, Mạc tiên sinh chẳng qua là có ý tốt muốn ngài giảm được chút tiền thôi.”
Vẻ mặt La Duyệt Kỳ và Kim Đào trở nên vô cùng khiếp sợ nhìn Mạc Duy Khiêm.
Không thể nào chứ? Hãng châu báu này không phải nổi tiếng bình thường đâu, sao có thể là do Mạc Duy Khiêm mở được? Chuyện này quá phóng đại rồi, không khéo hắn chỉ có cổ phần thôi, La Duyệt Kỳ tự an ủi mình như vậy.
Thấy không ai nói chuyện, Mạc Duy Khiêm cười nói: “Hàn Giang nói chuyện quá trực tiếp, Kim Đào đừng để ý nhé, thật ra kinh doanh cửa hàng độc quyền cũng chỉ là việc làm thêm thôi, việc làm ăn của nhà tôi chủ yếu đều ở mặt khai thác, nhãn hiệu này chẳng qua là tự làm ra để tiêu thụ, nhưng chất lượng đồ vthật sự không thành vấn đề.”
“Anh nói dối, anh chỉ là nhân viên nhà nước sao có thể kinh doanh được? Mạc Duy Khiêm, anh coi thường người khác quá rồi, anh nghĩ ngay cả điều đó mà tôi cũng không biết ư? Nếu lời anh nói là thật thì ngay bây giờ tôi có thể tố cáo anh!” Kim Đào đột nhiên lớn tiếng nói.
Nghĩ ai cũng ngu ngốc, thật sự nghĩ hắn dễ lừa thế ư?
Kim Đào nhìn chằm chằm đồ ăn trước mắt, một lúc lâu sau mới chậm rãi rút tay mình ra khỏi tay La Duyệt Kỳ, nở nụ cười tự giễu: “Cái gì gọi là cho dù chứ, Mạc Duy Khiêm vốn dĩ là phú ông tiền tỉ, còn có thân phận nhân viên nhà nước, đúng là có quyền có tiền, hắn có lòng với em như thế, sao em có thể không động lòng? Huống chi làm gì có người đàn ông nào không thèm để ý những điều này chứ? Đừng nói là giữa tình địch với nhau.”
Giọng điệu La Duyệt Kỳ trở nên gấp gáp: “Kim Đào, trên thế giới này có rất nhiều người có tiền hơn Mạc Duy Khiêm, chẳng lẽ anh nhất định phải hơn tất cả họ sao? Chỉ cần giữ vững bản thân là được, còn chăm chỉ đá thắng mỗi trận đấu, đã là tốt rồi, em chưa bao giờ có yêu cầu cao, sẽ không muốn những thứ vượt tầm với của mình.”
“Duyệt Kỳ, anh nói không có người đàn ông nào không để ý những điều này, cũng không có người phụ nữ nào có thể từ chối được loại đàn ông như Mạc Duy Khiêm, em luôn miệng không để ý hắn, không thích hắn vậy thì tại sao ngày đó em lại để hắn hôn em? Mà sao em còn muốn nhận những thứ vượt tầm với như lời em nói mà hắn cung cấp?”
La Duyệt Kỳ khẽ nhếch môi không nói nổi nửa câu phản đối, Mạc Duy Khiêm chỉ có một lần thừa dịp cô không để ý hôn cô ở cửa, chẳng lẽ ngày đó Kim Đào đã đi rồi lại quay lại nên nhìn thấy?
“Không nói được lí do sao? Duyệt Kỳ, em đừng quanh co với anh như vậy, còn không bằng trực tiếp thừa nhận em động lòng với Mạc Duy Khiêm đi, như thế còn có chút thật lòng, như vậy cũng coi như em thẳng thắn với anh. Nếu em cứ tiếp tục nói như thế, không phải là nói em đang lừa chính mình hay em coi Kim Đào anh là đồ ngốc?”
La Duyệt Kỳ cũng không biết Kim Đào sẽ có khí thế ép người đến vậy, nhất thời bị chất vấn đến không thốt ra lời.
Mà lúc này thái độ của Kim Đào lại dịu xuống: “Duyệt Kỳ, không phải anh nghi ngờ em, chỉ là Mạc Duy Khiêm quá mạnh mẽ, anh không tin chính mình. Nhưng mà, chỉ cần em có một chút lưu luyến với anh, anh sẽ không buông tay, anh sẽ cố gắng gấp nhiều lần phấn đấu vì cuộc sống sau này của chúng ta. Cho anh thêm một chút thời gian, anh sẽ cho em thấy kết quả, tối thiểu ở Danh Tĩnh này, anh sẽ cho em cuộc sống tốt nhất!”
La Duyệt Kỳ còn đang suy nghĩ chuyện Kim Đào thấy Mạc Duy Khiêm hôn mình, lại bị sự si tình của Kim Đào làm cho cảm động, trong lòng hạ quyết tâm không thể phụ bạc tình cảm của Kim Đào dành cho mình nhiều năm qua.
“Kim Đào, thời gian này chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng em tin tất cả rồi sẽ tốt lên thôi.”
Kim Đào cười hơi ảm đạm: “Duyệt Kỳ, chỉ có một thứ làm cho anh kiên trì tiếp tục, đó chính là tình cảm em dành cho anh, anh không để ý đến những gì hắn có, hôm nay anh quá xúc động, xin lỗi em. Em về trước đi, dù sao em cũng có vệ sĩ bảo vệ, anh sẽ không đưa em về.”
La Duyệt Kỳ biết Kim Đào muốn yên tĩnh một mình, vì thế cùng Hàn Giang ra khỏi khách sạn.
Lúc ngồi vào trong xe nhìn thấy Mạc Duy Khiêm, La Duyệt Kỳ mặt không đổi sắc nói: “Sau này anh không cần đi theo em nữa, vệ sĩ, bảo mẫu cũng gọi hết về đi, bảo người đưa xe đi luôn đi.”
“Anh không trêu chọc em, sao em lại tức giận chứ?” Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ hỏi.
“Em không giận, chỉ hy vọng anh có thể tôn trọng em, về mặt tình cảm em đã có lựa chọn, hoặc là nói em chưa từng muốn lựa chọn, em với Kim Đào sẽ kết hôn đúng thời gian, anh không cần suy nghĩ nữa.”
“Điều này cũng tính là biểu hiện quyết tâm? Em nói lí do ra đi, vì sao vừa nói chuyện với cậu ta một chút thái độ của em lại thay đổi như vậy? Anh đã nói anh không thể cho em một mình