Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

luộc nước trà, lúc đi ra lại đụng phải một người.
Chính là Thư Di Nhiên mặc quần áo bình thường.
Thư Di Nhiên thấy Trịnh Đinh Đinh trong mắt thoáng qua chút kinh ngạc nhưng ngay lập tức tỏ vẻ chán ghét.
Trịnh Đinh Đinh cũng không có ý định nói chuyện với cô ta, hơi lách người qua. Vừa đi xuống bậc thang đã nghe thấy giọng nói lành lạnh của Thư Di Nhiên.
"Tháng chín này học trưởng Ninh sẽ đi học chuyên tu, cô cũng biết rồi chứ hả!"
Trịnh Đinh Đinh dừng bước, xoay người lại hỏi Thư Di Nhiên: "Học chuyên tu?"
"Cô thật sự không biết sao? Vậy thì tôi nói cho cô biết. Đi học chuyên tu lần này chính là bệnh viện ngoại khoa tốt nhất New York, cơ hội ngàn năm có một. Tất cả mọi người đều cố gắng hết sức để được một xuất này. Vậy mà học trưởng Ninh lại chấp nhận nhường cho người khác. Cô nói xem chuyện này có kỳ quái không cơ chứ?" Khóe miệng Thư Di Nhiên mang theo ý đùa cợt, ánh mắt sắc bén nhìn Trịnh Đinh Đinh, "Người giúp anh ấy lấy được xuất này chính là chủ nhiệm khoa. Ông ấy cũng là thầy giáo của anh ấy hồi trước, cũng là người từng bước dẫn dắt anh ấy trưởng thành. Bây giờ ông thật sự thất vọng về anh ấy. Đây là chuyện không còn cách nào khác nhưng anh ấy đã không cần thì ai có thể giúp được đây? Chỉ đáng tiếc cho thiên phú và tài hoa của anh ấy mà thôi!"
Trịnh Đinh Đinh kinh ngạc.
"Cô có biết vì sao biết bao người thích anh ấy, thậm chí chấp nhận tính cách cao ngạo, lạnh lùng của anh ấy không?" Thư Di Nhiên nói, "Rất đơn giản, bởi vì anh ấy là một thiên tài, cho nên mọi người sẽ nhường nhịn anh ấy. Nếu như có một ngày anh ấy không còn như vậy nữa thì anh ấy cũng mất đi hào quang chói lọi và vinh dự đó. Mọi người sẽ ghét anh ấy, cô có tin hay không? Bệnh viện không có thần thánh giống như cô tưởng tượng đâu. Bệnh viện này cũng là thực tế ở bất cứ nơi khác. Nâng cao đạp thấp là chuyện bình thường vẫn luôn xảy ra."
"Cô muốn nói gì?" Trịnh Đinh Đinh hỏi ngược lại.
Thư Di Nhiên bĩu môi, cười một tiếng, "Cô nghe mà không hiểu hay là giả vờ ngu ngốc đây hả? Căn bản cô cũng không hiểu rõ anh ấy, cô cũng không có năng lực trợ giúp hay ủng hộ anh ấy. Căn bản cô cũng không có tư cách ở lại bên cạnh anh ấy. Sự tồn tại của cô chỉ tăng thêm phiền phức cho anh ấy mà thôi. Kéo một vị thần cao cao tại thượng như anh ấy xuống bùn lầy. A, còn một việc nữa, cô còn làm danh dự của anh ấy bị tổn hại. Dù sao, có ai mà không biết cô và anh ấy là quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân cơ chứ?"
. . . . .
Trịnh Đinh Đinh ngồi trước cổng bệnh viện vội vã ăn xong rồi lấy điện thoại xem giờ. Đã muộn rồi, cô không biết Ninh Vi Cẩn đã mổ xong chưa, có mấy chuyện cô phải nói rõ với Ninh Vi Cẩn trong tối nay.
Cô chờ rất lâu, bóng đêm dần bao phủ. Đứng trước cổng, Trịnh Đinh Đinh vẫn gọi điện thoại cho Ninh Vi Cẩn. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu không phải giọng nói khô khốc kia nữa mà là tiếng nhạc chờ quen thuộc. Cô cảm thấy lồng ngực đập thình thịch chỉ hi vọng Ninh Vi Cẩn sẽ nhận điện thoại.
Chỉ là, cho đến lúc cuối cùng Ninh Vi Cẩn cũng không nghe điện thoại.
Trịnh Đinh Đinh buông thõng điện thoại xuống, thẫn thờ một lúc mới hiểu được một sự thật. Anh thật sự bỏ mặc cô rồi!
Quả nhiên, khi cô gọi lại, khoảng sáu giây thì vang lên giọng nói lạnh lùng, lễ phép của anh trong hộp thư thoại rồi ngắt máy.
Đối xử giống hết các cô gái khác. Khi Ninh Vi Cẩn không có ý định cho cô cơ hội thì cô có cố gắng cũng không làm được chuyện gì.
Mấy ngày nay, tất cả cuộc gọi, mấy trăm tin nhắn, anh không hề trả lời dù chỉ một chữ. Những điều này còn chưa đủ sao? Huống chi, hôm đó, trước khi trở về anh cũng đã nói rõ ràng với cô. Cô đã khôi phục tự do rồi. Sau này, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của cô nữa. Cũng giống như muốn cô đừng liên lạc với anh nữa.
Rốt cuộc trong tiềm thức Trịnh Đinh Đinh đã chấp nhận kết quả này, nhét điện thoại vào túi. Lê bước chân nặng nề đi về phía khác. . . . .






Chung cư Thiên Thủy, "Không chỉ là tiệm sách"
Lúc Ninh Vi Tuyền lên lầu hai, liếc mắt đã thấy Trịnh Đinh Đinh ngồi ở chiếc bàn gần cầu thang nhất, đang cúi đầu, trầm tư suy nghĩ gì đó. Trên bàn, ngoại trừ một ly nước lọc đã tan hết đá thì không còn gì khác.
"Đinh Đinh!" Ninh Vi Tuyền ngồi xuống, nhỏ giọng gọi cô.
Trịnh Đinh Đinh ngẩng đầu, cười tươi với Ninh Vi Tuyền.
Ninh Vi Tuyền trực tiếp nói thẳng: "Em không biết giữa chị và anh hai xảy ra chuyện gì. Thái độ mấy ngày nay của anh ấy rất kỳ quái, không muốn nhắc đến chị. Mấy lần nhắc đến tên chị đều không vui, em đã xác nhận vài lần với anh hai. Anh ấy cũng nói là hai người đã chia tay. Em muốn hỏi, chị cũng chấp nhận sao?"
Có lẽ Ninh Vi Tuyền nói không sai. Khi Trịnh Đinh Đinh đứng bên giường bệnh, thấy Trần Tuần không thể cử động, sinh mệnh anh ấy đều phải dựa vào máy móc để duy trì. Bất cứ lúc nào, anh ta đều có thể vĩnh viễn biến mất. Khi đó, cô cảm giác lạc vào một thế giới khác. Giống như đang đứng trước một cái hang đen ngòm, tuyệt vọng. Cô không muốn bị cái hang đó nu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t