Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

g thềm, động tác dứt khoát.
Trịnh Đinh Đinh núp vào một thân cây, yên lặng nhìn Ninh Vi Cẩn.
Qua nhiều ngày như vậy, Ninh Vi Cẩn ngoại trừ gầy một chút cũng không có thay đổi gì nhiều. Anh mặc một áo sơ mi màu xám thẫm có vân chìm, quần tây màu đen, tay cầm một quyển tạp chí, sống lưng kiệt xuất, chân bước nhanh, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Từ góc độ của Trịnh Đinh Đinh, ánh mặt trời chiếu vào sườn mặt góc cạnh lạnh lùng của anh, phủ một tầng sáng dịu dàng.
Anh không khác gì lần đầu tiên cô gặp. Ngay cả không có áo blouse trắng nhưng anh vẫn rực rỡ, chói mắt đến như vậy, vĩnh viễn không hòa tan trong đám đông, khiến người ta chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra/
Anh khẽ ho một tiếng, âm thanh kia khiến lòng Trịnh Đinh Đinh khẽ đau. Ánh mắt cô vẫn cố chấp nhìn anh nhưng bước chân anh không ngừng, rất nhanh sẽ biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Từ đầu tới cuối, anh không dời tầm mắt, không chú ý đến sự tồn tại của cô.
Mà lần đâu tiên cô phát hiện bản thân lại nhát gan như vậy, không dám đuổi theo anh.
Thật lâu sau, Trịnh Đinh Đinh mới di chuyển chân, đi lên thềm đá, đẩy cửa "Không chỉ là tiệm sách" lên lầu hai, tìm được vị trí mà Ninh Vi Cẩn đã ngồi. Sau khi ngồi xuống, ánh mắt nhìn đến chiếc gàn tàn đựng một chút đầu mầu thuốc lá. Tàn thuốc màu xám trắng, hình như còn mang theo hơi ấm.
Cô đưa tay nhẹ nhàng vê tàn thuốc, chà sát, tro thuốc lá trượt xuống từ ngón tay cô.
Nhớ lại lúc tạm biệt anh nói câu kia :
"Từ giờ trở đi, tôi sẽ không buộc em lựa chọn cái gì nữa!"
. . . . . .
"Đừng liên lạc với tôi nữa !..."
Trịnh Đinh Đinh hít mũi một cái.
Bao nhiêu năm không khóc. Bỗng nhiên, giây phút này lại nhòa lệ.






"Mặc kệ đối phương nghĩ như thế nào thì tùy, bạn chỉ cần biết mình đang làm gì là tốt rồi. Cuộc sống chính là như vậy, nhờ những chuyện đau lòng đó mà khiến cho chúng ta trưởng thành hơn. Sẽ có một ngày, bạn sẽ biết ơn những bài học đó khiến cho bản thân mình càng hoàn thiện. . . . . .Này, bạn nói cái gì đi chứ?" Tiêu Quỳnh xem mấy bài "cách chữa khỏi thất tình". Đọc nhiều quá đến mức mắt hoa cả lên, chán nản bỏ điện thoại sang một bên, nhìn Trịnh Đinh Đinh không nói một lời, dửng dưng nói: "Thật ra thì thất tình cũng rất bình thường thôi, sẽ không ảnh hưởng đến hòa bình thế giới. Nhẹ thì hai ba ngày nặng thì hai ba tháng sẽ khỏi thôi. Làm gì có chuyện chia tay sẽ không sống nổi chứ?"
Trịnh Đinh Đinh lẳng lặng nhìn ly nước bị cô hút đang gần cạn chỉ còn lát chanh.
"Bạn yêu, bạn mới kết giao với giáo sư Ninh kia mới không bao lâu mà! Không đến nỗi chia tay với anh ta mà không muốn sống nữa đấy chứ? Hơn nữa, hắn ta có gì hay ho chứ? Không phải lớn lên đẹp trai một chút, vóc người tốt một chút, ngoài mang tước hiệu giáo sư ra còn có gì nữa đây? Mình không tin cậu không thể không có hắn ta được!"
Trịnh Đinh Đinh vẫn không nói gì.
"Bạn nghĩ đến những khuyết điểm của hắn ta mà xem. Kiêu ngạo, lạnh lùng, tự ái quá cao. Nếu không vừa ý thì lập tức trở mặt. Thích tình yêu trong sáng, còn không thích ăn thịt heo. . . . . Cứ cho là bạn và hắn ta có thể ở bên cạnh nhau nhưng bạn chịu được sao?" Tiêu Quỳnh than thở, "Mình nói với bạn rồi, nam nữ sống chung với nhau không đơn giản như vậy đâu. Khi sức hấp dẫn của hai bên từ từ giảm đi mà vẫn phải đối mặt với nhau là việc khó nhất. Bây giờ đã không chịu được, bạn thật sự chắc chắn nếu như giáo sư Ninh đi Mỹ về và hai người kết hôn sẽ không gặp vấn đề gì? Không nhất định nha!"
Trịnh Đinh Đinh tiếp tục lấy ống hút chọc chọc lát chanh.
"Bạn thử nghĩ xem sau này phải làm sao bây giờ? Trước một Trần Tuần khiến bạn mất N năm mới thoát khỏi bóng tối. Hiện tại, giáo sư Ninh này, phải mất bao lâu bạn mới quên được anh ta đây?"
"Cứ thuận theo tự nhiên đi, cứ cố gắng quên đi lại càng nhớ nhiều hơn!" Trịnh Đinh Đinh vừa nói, vừa nhìn sang Tiêu Quỳnh, "Đây không phải là điều thứ ba trong cách chữa bệnh thất tình của Vương Sùng Sùng sao?"
"A, vậy sao? Vừa rồi mình đã đọc cho bạn rồi à, Tại sao mình lại quên mất nhỉ?" Tiêu Quỳnh vội vàng cầm điện thoại di động, xem lại lịch sử.
Trịnh Đinh Đinh có một phút yên ắng.
Kể từ khi chia tay với Ninh Vi Cẩn, cuộc sống của Trịnh Đinh Đinh không còn yên bình nữa. Túc Minh Quyên thường gọi điện tới, giọng điệu sợ cô làm điều gì điên rồ. Trong công ty, Từ Vận và chị Trương cả ngày nói bóng nói gió hỏi cô dạo gần đây tại sao không thấy xe của bác sĩ Ninh đâu nữa? Tiêu Quỳnh thì cứ một tuần sẽ tới tìm cách chữa khỏi bệnh thất tình cho cô. Ngay cả Ninh Vi Tuyền lúc online cũng gửi cho cô những hình ảnh đầy ý nghĩa "Trời cao biển rộng", "Buông tay là giải thoát". . . . .
Tại sao tất cả mọi người đều nhìn ra được cô đang đau khổ? Rõ ràng cô không trưng bộ mặt bi ai, thống khổ. Về điểm này, Trịnh Đinh Đinh nghi ngờ không biết như thế nào.
Tiêu Quỳnh và Trịnh Đinh Đinh rời khỏi quán cà phê. Trịnh Đinh Đinh cứng rắn yêu cầu muốn ở một mình, Tiêu Quỳnh cứ bám đuôi cô một đoạn, cho đến khi cô than thở: "Không cần đi v