Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.
vào chóp mũi, khiến cô bất ngờ không kịp phòng bị dâng lên một cảm giác xa lạ, khẩn trương hưng phấn, run rẩy.
Trịnh Đinh Đinh nhìn anh.
“Đây là anh lấy thù lao.” Ninh Vi Cẩn đưa tay tinh tế sờ sờ mát xa cằm cô, giọng nói lạnh lùng: “Anh cũng không phải người nấu cơm không công.”
Ninh Vi Cẩn đưa Trịnh Đinh Đinh trở về, Trịnh Đinh Đinh lên lầu, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lại là điện thoại của Trần Tuần, cô nhận.
“Đinh Đinh?” Bên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nam nhẹ nhàng.
“Tôi vừa mới về nhà.” Trịnh Đinh Đinh lấy chìa khóa ra mở cửa.
“Ừ? Ăn cơm ở bên ngoài à?” Giọng nói Trần Tuần mơ hồ mang theo thoải mái vui vẻ, “Với ai.”
“Cùng một giáo sư nam.” Trịnh Đinh Đinh bổ sung đầy đủ. “Tôi đang cùng anh ấy sống chung, lấy kiểu hình thức tình nhân.”
Bên kia hô hấp chợt chậm lại, một lát sau, Trịnh Đinh Đinh nghe được tiếng hô hấp trở nên chìm dài.
Trên máy tính Trịnh Đinh Đinh có một file ảnh tên “C”, bên trong có mấy tấm hình của Trần Tuần, trong đó có một bức Trần Tuần mặc bộ quần áo xung phong màu vàng sáng, đứng ở đỉnh núi Tuyết Sơn, một tay cầm gậy leo núi, một tay cầm một đóa hoa màu tím, hướng về phía ống kính mỉm cười. Tấm hình này anh ta chụp rất đẹp, cười đến tươi chẳng khác gì ánh mặt trời sau cơn mưa, vẻ mặt mang theo một chút kiêu ngạo, khung cảnh trong hình khoáng đạt, cao trong, tựa như con người anh ta.
Sau đó, Trịnh Đinh Đinh hỏi Trần Tuần là hoa trong tay anh ta cầm là hoa gì, trông đẹp thế, Trần Tuần nói đó là hoa Đỗ Quyên nở trên núi.
Từ đó, Đỗ Quyên trở thành loài hoa mà Trịnh Đinh Đinh thích nhất.
Thích một người, sẽ giống tất cả những thứ liên quan tới anh ấy.
Thời gian ba năm Trần Tuần yêu Ôn Tử Hinh, Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn là không liên quan, cô không có tham dự, ảnh hưởng quá nhiều tới cuộc sống của Trần Tuần, nhiều nhất chỉ là thỉnh thoảng vểnh tai nghe lỏm được tin tức của anh ta, cho đến mãi về sau này tình cảm của cô với Trần Tuần chuyển dần sang phai nhạt, có lúc ở trong vườn trường nhìn thấy Trần Tuần với Ôn Tử Hinh tay trong tay, vai sánh vai bước đi, cô cũng có thể hào phóng chào hỏi.
Trịnh Đinh Đinh cũng không có cố chấp đến hỏi đáp án của Trần Tuần, hai người liền để tự nhiên qua lại như vậy.
Không có áp lực từ phía Ôn Tử Hinh, sự nghiệp của Trần Tuần ngược lại bắt đầu thuận buồm xuôi gió, anh ta và mười năm bạn học xây dựng công ty “Duyệt Hoạt” bắt đầu bằng công việc buôn bán trang phục phái nữ, mỹ phẩm, đồ trang sức, đồ dùng quan trọng thường ngày, tiền đồ rất lớn, lượng tiêu thụ tăng lên, lợi nhuận sau gần một năm rưỡi, tập đoàn bán đồ dùng hằng ngày Phương Q lớn nhất thành phố H đầu tư 2000 vạn mua “Duyệt Hoạt”, cam kết tiền lương của Trần Tuần đảm nhiệm chức CEO hàng năm là tám mươi vạn, chiếm 45% cổ phần, chia lợi tức cho Phương Q sau, tạm thời Trần Tuần giữ chức vụ cao nhất chia lợi nhuận, ba quý ngạch tiêu thụ tăng vọt 3000 vạn, gây chấn động trong giới.
Lợi nhuận ba năm sau của “Duyệt Hoạt”, thành công phát hành cổ phiếu, trị giá 20 triệu đô, cả công ty đều hân hoan, chỉ có Trần Tuần là bình tĩnh lạnh lùng, anh ta mỉm cười bày tỏ: “Tôi không phải là kẻ trở thành tỉ phú sau một đêm, có ngày hôm nay, tôi lúc mười chín tuổi đã bắt đầu chuẩn bị.”
Từ lúc đó, anh ta đã trở thành một người đàn ông kim cương.
Ngay đêm đó, Trần Tuần và Trịnh Đinh Đinh leo lên đỉnh núi Yên Lang, hai người uống bia ăn cánh gà gói giấy bạc nướng, chuyện trò vui vẻ, cuối cùng người được mệnh danh ngàn chén không say Trần Tuần lại say mất, anh ta tựa vào bả vai Trịnh Đinh Đinh, nửa cười nửa nghiêm túc: “Nói thật nhé, có phải trước kia em cũng xem thường anh hay không?”
“Không có.” Trịnh Đinh Đinh nghiêm túc nói.
Trần Tuần nghiêng đầu cười, nhìn Trịnh Đinh Đinh: “Anh chưa gặp một cô gái như em bao giờ.”
“Như thế nào?”
“Rất khó hình dung, tóm lại rất đặc biệt.” Anh ta xòe bàn tay ra chậm rãi áp vào mặt Trịnh Đinh Đinh, da thịt mịn màng của cô khiến anh ta lưu luyến hồi lâu, tròng mắt đen hơi nheo lại, nhẹ giọng nói, “Cảm ơn em đã luôn bên cạnh anh.”
Trần Tuần lại uống một lon bia, cả người ngã ở trên cỏ, mu bàn tay đưa lên, nhìn bầu trời, khẽ lẩm bẩm: “Có lú, anh không biết tột cùng mình muốn cái gì, bước tiếp theo nên đi như thế nào, huy hoàng cùng vinh dự bây giờ có thể kéo dài bao lâu.”
Anh ta nhắm mắt lại, ngủ rồi, Trịnh Đinh Đinh ngồi đó nghe rõ ràng những lời anh ta nói khi say, xoay người, tròng mắt nhìn anh ta.
Anh ta đã ngáy thành tiếng, đêm ấy gió lạnh như đan vào cùng một chỗ, Trịnh Đinh Đinh đem áo khoác đắp lên, không tiếng động cười vui vẻ.
Buổi tối ở đỉnh núi hôm đó, cả đời này cũng khó mà quên được, nếu như bạn thầm mến một người rất lâu rồi, bạn nhất định sẽ hiểu được loại cảm giác đó.
Không muốn dò hỏi, không muốn tìm hiểu, không muốn tác động vào, không muốn thức tỉnh trái tim của người trong lòng, chờ anh ấy tự nguyện tìm thấy.
----
Trịnh Đinh Đinh ở trước màn hình máy tính ngủ thiếp đi, thời điểm mở mắt đã là r