Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
c tại tớ nói sai cái gì.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: cậu nói cái gì (⊙ o ⊙)?
Nước chảy đinh đinh: tớ hoài nghi anh ấy và nữ bác sĩ khoa cấp cứu trong bệnh viện có quan hệ mờ ám.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: Thư Di Nhiên?
Nước chảy đinh đinh: ừ.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: ha ha ha ha, cậu quá lo lắng rồi, cái cô Thư Di Nhiên đó chính là cực phẩm trăm năm mới có, để tớ nghĩ xem bao nhiêu năm rồi, tớ nghĩ là, ít nhất cũng phải năm năm trở lên, cô ta vẫn không quen một người bạn trai nào cả, chỉ YY anh tớ, có thể còn mắc chứng ảo tưởng, nhưng mà anh trai tớ thật sự chưa bao giờ quan tâm tới cô ta.
Nước chảy đinh đinh: ừ, do tớ nhất thời xúc động nói sai, sau đó cẩn thận nghĩ lại, anh ấy xác thực là coi thường quan hệ mờ ám.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: yên tâm đi, anh tớ hoàn toàn không thích cái loại hình tượng cao quý đó, cái cô Thư Di Nhiên kia tớ cũng không thích, nguyên nhân chủ yếu là do mẹ của cô ta và Ân Phỉ là bạn thân, cậu nghĩ xem loại người như Ân Phỉ, thì bạn thân có cái gì tốt, tớ mới không cần loại người như bọn họ kết thân.
Trịnh Đinh Đinh không nghĩ tới vẫn tồn tại loại quan hệ này.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: tóm lại cậu yên tâm, dù cho cái thế giới này chỉ còn một mình Thư Di Nhiên là con gái, anh tớ cũng sẽ không để ý tới cô ta.
Nước chảy đinh đinh: ừ.
Tuyền tuyền không phải toàn toàn: được rồi, cậu đừng ghen, tớ đi nhắc nhở anh tớ một cái, để sau này anh ấy ít nói chuyện với Thư Di Nhiên đi.
Nước chảy đinh đinh: ừ.
Gõ theo quán tính chào tạm biệt, Trịnh Đinh Đinh “ách” một cái, không đúng, đây gọi là ghen sao? Cũng không phải là đi......
Bên kia, Ninh Vi Tuyền nhảy từng bước dài tới cửa thư phòng, trực tiếp đẩy cửa ra đi vào, thấy Ninh Vi Cẩn đang sao chép một điện tâm đồ, nhỏ giọng: “Có thời gian rảnh không? Tìm anh nói chuyện phiếm.”
“Anh bây giờ không có thời gian.”
“Nói về Đinh Đinh.”
Ninh Vi Cẩn đang viết bản thảo não bộ chôi chảy đầu ngọn bút đột nhiên dừng lại.
Ninh Vi Tuyền cười đóng cửa lại, đi tới bên cạnh anh trai, cúi người xuống, cùi chỏ đặt trên mặt bàn, trợn to hai mắt như nghiên cứu Ninh Vi Cẩn, sau đó than thở: “Chuyện yêu đương của anh đúng là quá kém..... Đinh Đinh nói với em, cô ấy nghi ngờ anh cùng với Thư Di Nhiên mập mờ, anh lại còn không vui vẻ, làm mặt lạnh với cô ấy.....? Anh sao lại như vậy chứ, cô ấy đây là đang ghen, anh hiểu không? Tâm tư và cặp mắt của phụ nữ đều rất nhỏ, cảm giác an toàn rất thấp, nhất là lúc quan hệ không ổn định nhìn thấy anh cùng cô gái khác ở chung một chỗ, nhất định sẽ không vui, lúc này anh cần đi dỗ dành, an ủi, hứa bảo đảm, làm cho cô ấy yên tâm, anh chẳng những không thèm làm như vậy lại còn mặt lạnh.......”
Ninh Vi Cẩn không lên tiếng.
Ninh Vi Tuyền tiếp tục trừng anh.
“Nói xong chưa?” Ninh Vi Cẩn lạnh giọng.
Ninh Vi Tuyền bĩu môi liếc anh một cái, lầm bầm một tiếng “Gỗ mục đúng là không thể đẽo”, xoay người ra khỏi phòng.
Ninh Vi Cẩn vốn không chuyên tâm, đã cố sức ở thư phòng viết luận văn, lại bị Ninh Vi Tuyền đột nhiên xuất hiện một phen lí luận khiến cho trong lòng cảm thấy có chút khác thường, anh đặt bút xuống, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, vén một góc rèm lên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn bóng đêm bên ngoài.
Cô ấy ghen sao?
Cô ấy cũng không phải là ghen.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên chính là một màn diễm lệ đêm đó, khi cô ở dưới anh, làn da trắng như tuyết, môi màu đỏ sẫm, ngực phập phồng lên xuống. Một khắc kia, anh thấy cô né tránh, anh có một loại xúc động muốn vươn tay bóp chết cô.
Bốn ngày sau, Ninh Vi Cẩn chủ động liên lạc với Trịnh Đinh Đinh, lời ít ý nhiều nói một câu: tuần này em để dành thời gian cho anh.
Trịnh Đinh Đinh nhắn lại một tiếng “Được”.
“Anh dẫn em đi gặp ông bà anh, em có muốn không?”
Trịnh Đinh Đinh suy nghĩ một chút, nhắn lại “Được.”
“Có thể qua đêm được không?”
Trịnh Đinh Đinh sửng sốt, sau đó gõ ra hai chứ hỏi lại: “Qua đêm?”
“Bên kia có rất nhiều phòng, tùy em chọn một phòng ngủ.”
Ông bà Ninh Vi Cẩn ở thành phố H cách thành phố N một thị trấn, thị trấn đó diện tích chưa tới 100 km2, nhà họ Ân là một nhà vô cùng có thế lực ở đây, đây cũng là một nơi ở rất nổi tiếng.
Kiến trúc nhà cổ quay hướng tây đông có song song ba nóc nhà, nhất là phía tây có một cái nhà mái ngói độc lập, bên cạnh sông, điển hình của lối kiến trúc truyền thống đặc sắc, lấy đá, gỗ, làm nguyên liệu chính, gỗ khung làm chủ đạo, mép cửa sổ, trên bức tường có chạm trổ tinh tế.
Năm đó, Ân Nghi gả cho Ninh Thanh Túc, đi ra khỏi trấn này, Ân Phỉ cũng đi theo chị gái đến thành phố H định cư, bà ngoại ông ngoại Ninh Vi Cẩn, sau khi qua đời, nhà này chỉ còn lại ba người giúp việc già, trừ dịp Tết, Ninh Vi Cẩn đem Ninh Vi Tuyền trở lại một lần, còn lại phần lớn thời gian, bọn họ rất ít khi trở về. Vì vậy, người giúp việc già lúc nhìn thấy cậu chủ Ninh mang theo một cô gái xinh đẹp tới đây, cũng vô cùng bất ngờ, trực giác biết thân phận của cô gái này không đơn giản.
Người giúp việc già sắc mặt hòa ái hỏi Trịnh Đi