Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
g bên anh cả đời hay không?...
"Có thể!" Ninh Vi Cẩn nghĩ đến điều gì, nói thêm, "Mấy hôm nữa anh dẫn em đi gặp bạn anh!"
"Bạn anh sao?"
"Đúng thế. Đây là trình tự khi nam nữ quen biết nhau mà. Anh đã gặp ba mẹ em, em gặp bạn bè anh, cái này có vấn đề gì sao??"
". . . . . ."
*
Ninh Vi Cẩn về đến nhà thấy đèn phòng khách vẫn sáng. Khó thấy được Ninh Thanh Túc đang ngồi trên ghế salon đọc báo.
Nghe được tiếng mở cửa, Ninh Thanh Túc để tờ báo xuống, tháo mắt kính, vuốt vuốt sống mũi, nhìn con trai: "Tuyền Tuyền nói mấy ngày rồi con không về nhà!"
"Phải trực thông ca mấy ngày!"
Ninh Thanh Túc nhìn anh, khẽ cười cười: "Dạo này trông con cũng không tệ!"
"Không có gì!"
"Có bạn gái sao?"
Ninh Vi Cẩn dừng một chút, giọng nói cũng lạnh dần: "Đang quen biết với một người!"
"A, thật hiếm thấy nha! Đây là lần đầu con tự nhận đấy!" Ninh Thanh Túc nhíu mày,
"Có thể nói cho ba biết về cô gái đó không?"
"Ba muốn biết gì?" Ninh Vi Cẩn xoa xoa mu bàn tay.
"Tuổi tác, bối cảnh gia đình, công việc, cùng thân phận xã hội."
Ninh Vi Cẩn khẽ cười, âm thanh càng lạnh hơn, "Ba biết tôi không hề coi trọng những điều kia. Người con gái tôi chọn chỉ cần thuận mắt tôi là được. Không cần gì hơn!"
Sắc mặt Ninh Thanh Túc bình tĩnh, những trong mắt vẫn duy trì sự trầm ồn, ông nhìn con trai một lúc rồi nói: "Con gái Thư gia không tốt sao?"
Thư Di Nhiên, con gái cục trưởng cục văn hóa Thư Hoài Cốc. Gia đình Thư Hoài Cốc có quyền cao chức trọng trong chốn quan trường thành phố B. Người con lớn của Thư Hoài Cốc Thư Phi Nhiên lại là giảng viên nghệ thuật nổi tiếng. Nói thật, Ninh Thanh Túc có lòng riêng muốn để Thư Di Nhiên làm con dâu ông.
"Con gái nào của Thư gia cơ?"
Ninh Thanh Túc cau mày: "Thư Di Nhiên, đừng nói là con không biết người ta thích con bao nhiêu năm rồi!"
"Cô ta?" Ninh Vi Cẩn nói, "Tôi chưa từng để ý!"
"Chủ nghĩa cá nhân của con quá cao rồi!" Ninh Thanh Túc than thở, "Lại không thèm để ý đến tình cảm của con gái nhà người ta!"
"Ba nghe ai nói?" Ninh Vi Cẩn ngước mắt, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc, âm thanh có chút tìm tòi nghiên cứu, "Không phải là dì đó chứ?"
Ninh Thanh Túc nhìn anh, ánh mắt từ từ sâu hơn, "Con nhất định phải nói chuyện với ba bằng thái độ như thế sao?"
"Tôi không hỏi chuyện của ba, vậy thì ba cũng đừng hỏi chuyện của tôi làm gì!" Ninh Vi Cẩn xắn tay áo lên, trực tiếp đi lên lầu. Bên tai truyền đến tiếng vỗ bàn của Ninh Thanh Túc, "Đứng lại!"
Ninh Vi Cẩn chậm rãi dừng bước.
Ninh Thanh Túc nhắm hai mắt lại rồi mở ra, giọng nói trầm hơn, "Chuyện của mẹ con, là lỗi của ba. Ba cũng thấy thẹn với bà ấy. Nhưng ba không thể thẹn với một người khác nữa. Ân Phỉ từ lúc mười chín tuổi đến giờ. . . . . Tuổi thanh xuân, công việc, tiền đồ đều vì ba mà bỏ qua nhưng chưa bao giờ yêu cầu ba một thứ gì. Sau khi mẹ con ra đi, ba cũng nói thẳng với cô ấy, đời này không thể cho cô ấy cái gì nhưng cô ấy vẫn dứt khoát ở lại bên cạnh ba. Nhiều năm như vậy, ba nợ cô ấy cũng quá nhiều rồi. Bây giờ ba cũng từng này tuổi rồi không thể làm chuyện khốn nạn được nữa. Nếu như ngay cả danh phận cũng không thể cho cô ấy, thì cô ấy thật sự quá đáng thương. . . . . con hiểu không?"
Năm đó, Ân Phỉ mười chín tuổi vừa gặp đã yêu Ninh Thanh Túc hai mươi lăm tuổi chính trực, mê luyến anh không có cách nào tự kiềm chế. Dù gì Ninh Thanh Túc cũng là anh rể cô, cô yêu mà không dám nói, cảm thấy cực kỳ khổ sở.
"Yên tâm đi, ba sẽ không dẫn cô ấy tới đây nữa, ba cũng không để cô ấy sinh con!" Ninh Thanh Túc nở nụ cười chua chát, "Ba chỉ có hai đứa con là con và Tuyền Tuyền thôi!"
Sau khi Ninh Vi Cẩn vào phòng thay quần áo thì Ninh Vi Tuyền gõ cửa.
"Anh hai!" Ninh Vi Tuyền đi vào, ngồi ở mép giường, hỏi thẳng: "Chuyện ba muốn kết hôn với người đàn bà kia, anh có đồng ý không?"
"Đó là chuyện của ông ấy!"
"Vậy còn mẹ thì sao? Mẹ phải làm thế nào chứ? Khi bà còn sống phải chịu bao nhiêu khổ sở như vậy. Hiện tại bà mất rồi mà ngay cả chuyện ba đã đồng ý với mẹ cũng không làm được vậy anh thử nghĩ xem, me chúng ta không phải còn đáng thương hơn người đàn bà kia sao?" Nhắc tới Ân Nghi, ánh mắt Ninh Vi Tuyền đột nhiên đỏ lên. "Rõ ràng ba đã cam kết cả đời này sẽ không đi bước nữa mà!"
Ninh Vi Cẩn xoay người, ánh mắt cực kỳ lý trí nhìn Ninh Vi Tuyền: "Mẹ đã đi rồi, ông ấy làm được cũng tốt, không làm được cũng không sao. Những thứ này đều không liên quan đến mẹ nữa. Cho dù ông ấy làm được thì cũng không có cách nào sửa chữa được sai lầm trước kia, cũng không thể nào làm vơi bớt đau khổ khi bà con sống, em hiểu không?"
Không chờ Ninh Vi Cẩn giới thiệu, Trần Nhân Giác mở miệng nói: "Cô gái này chính là bệnh nhân của Ninh Vi Cẩn. Khối u trên ngực cô ấy chính là do cậu ta xử lý nha!"
Phó Chuẩn nhíu mày: "Thì ra là mượn việc công làm việc riêng nha!"
Ninh Vi Cẩn ung dung đáp lại: "Người xấu xa nhìn thế giới này cũng xấu xa như nhau!"
. . . . . . . . . .
Trịnh Đinh Đinh có chút ngượng ngùn