Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cạn Người Không Biết

Tình Cạn Người Không Biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

h mắt nhìn gương mặt Trần Tuần, "Cảm ơn vì đã chiêu đãi rượu."
"Việc cần làm mà!" Trong giọng nói Trần Tuần không hề có chút qua loa, mang theo một chút cảm xúc khó khống chế.
Chờ nhóm người Ninh Vi Cẩn rời đi, Trần Tuần kéo kéo cổ áo, cố gắng làm giảm bớt khó chịu trong lòng.
Trịnh Đinh Đinh uống ngụm nước cuối cùng thì bả vai bị vỗ nhẹ. Quay đầu nhìn, mấy người Ninh Vi Cẩn đã trở lại.
"Chơi vui không anh?" Trịnh Đinh Đinh hỏi.
"Cũng không tệ lắm!" Ninh Vi Cẩn xắn nhẹ tay áo, cùi chỏ đặt trên bàn.
"Đinh Đinh, em không biết cậu ta háo thắng như thế nào đâu, như giết giặc vậy." Phó Chuẩn lắc đầu cười khổ, "Mình nói này, có nhất thiết cần phải vậy không cơ chứ? Cũng chỉ là chơi cho vui, rồi kết giao bạn bè, ánh mắt có cần phải lạnh lẽo đằng đằng sát khí, cũng chẳng chừa mặt mũi cho người ta tí nào cả!"
Ninh Vi Cẩn không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ, sau đó nói với Trịnh Đinh Đinh, "Mười phút nữa anh sẽ đưa em về."
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
Lúc đứng đậy, theo bản năng Trịnh Đinh Đinh liếc nhìn vị trí gần cửa sổ. Trần Tuần đang đứng chỗ đó, trong tay anh kẹp một điếu thuốc.
Ánh mắt cô khựng lại một chút, bên hông bỗng nhiên có ai đó siết chặt kéo thần trí cô trở lại.
Giọng nói Ninh Vi Cẩn thì thâm bên tai, "Em đi phải nhìn phía trước chứ? Đừng để va phải người khác!"
Trịnh Đinh Đinh quay đầu lại, "Ừ" một tiếng.
"Anh ta là Trần Tuần sao?" Ninh Vi Cẩn hạ thấp giọng, đôi môi dính sát vào tai Trịnh Đinh Đinh, giọng nói cũng hơi lên cao, "Phấn khích tuổi mười chín sao?"
Chung quanh huyên náo một hồi, Trịnh Đinh Đinh nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, biết rằng bản thân không có cách nào dối, "Đúng thế!"
"Thật may vì em không nói dối!" Ninh Vi Cẩn siết chặt lưng cô, dẫn cô ra ngoài.
Lúc lên xe, Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng quơ quơ chìa khóa trong tay.
Trịnh Đinh Đinh phát hiện móc treo chìa khóa của anh là bé nhím nhỏ cô làm bằng tất, cũng là thứ mà Ninh Vi Cẩn mua ở quảng trường Tây.
"Bài của anh ta rất đẹp, cũng là một đối thủ xứng tầm." Ninh Vi Cẩn nói, "Chỉ là đánh bài với anh ta, anh có cả giác không thoải mái."
"Tại sao?" Trịnh Đinh Đinh hỏi.
Ninh Vi Cẩn kéo cửa, giọng nói càng lạnh lẽo, "Bởi vì anh ta cứ nhìn lén em!"
"Anh để ý sao?"
Ninh Vi Cẩn không nói gì, lặng lẽ lên xe. Lúc Trịnh Đinh Đinh thắt dây an toàn, anh vươn tay giúp cô cài, theo tiếng cách, anh ngẩng mặt lên, đặt trên vai cô, bàn tay giữ chặt lấy đầu vai: "Anh không ngại đối đầu với tình địch nhưng cũng không thể nói là vui mừng khi gặp được!"
"Em với anh ấy không thể ở bên nhau đâu!" Trịnh Đinh Đinh nói, "Em cũng nói rõ với anh ấy rồi!"
Tròng mắt Ninh Vi Cẩn thoáng thả lỏng một chút, bàn tay cũng buông bả vai cô ra, ngón tro dọc theo mái tóc cô mà vuốt ve, đến cổ cô dường như có chút lưu luyến, âm thanh cũng hòa hoãn hơn một chút, "Vậy em làm rất tốt!"






Chiếc xe lướt nhanh trong màn đêm.
Đinh một tiếng, điện thoại báo có tin nhắn mới, Trịnh Đinh Đinh cúi đầu nhìn thấy.
“Tớ nghe Đại Miêu nói Trần Tuần trở về, anh ta đã liên lạc với cậu chưa?” – Tiêu Quỳnh.
Trịnh Đinh Đinh liếc nhìn Ninh Vi Cẩn bên cạnh một cái, mắt anh vẫn nhìn về phía trước, trầm ổn lái xe, ánh sáng bên ngoài cửa xe hắt trên mặt anh, ánh sáng mờ ảo, nhìn không ra biểu tình lúc này của anh.
Cô nhắn lại: “Ừ, tớ đã cùng anh ấy nói rõ ràng rồi.”
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
Ninh Vi Cẩn cúi người, ngay lúc Trịnh Đinh Đinh bất ngờ không để ý đem cô bế ngang lên.
Trịnh Đinh Đinh hoảng sợ, cứ tưởng Ninh Vi Cẩn chỉ là giúp cô một phen, không nghĩ tới anh trực tiếp ôm cô lên, hơn nữa còn là kiểu ôm công chúa, cô chưa bao giờ được hưởng thụ đãi ngộ thế này.
Ninh Vi Cẩn ôm Trịnh Đinh Đinh đến bên cạnh xe, lại trực tiếp đặt cô xuống, cử chỉ cực kỳ tự nhiên.
Lúc Ninh Vi Cẩn lần nữa cầm lấy cái chìa khóa, Trịnh Đinh Đinh không nhịn được nói: “Không nghĩ anh thế mà lại dùng cái móc khóa trẻ con này đeo vào đây.”
“Là Ninh Vi Tuyền đeo vào.”
“Thì ra là như vậy.” Trịnh Đinh Đinh nghĩ thầm, cũng đúng, người như giáo sư Ninh làm sao có thể dùng loại vật dụng như vậy.
“Nhưng mà anh không tháo ra.” Ninh Vi Cẩn chậm rãi bổ sung một câu.
Trịnh Đinh Đinh quay đầu sang, nghĩ bản thân mình nên cảm thấy vinh hạnh, lọt được vào trong mắt của Ninh Vi Cẩn.
“Anh cũng không biết lý do tại sao.” Ninh Vi Cẩn nghĩ nghĩ nói, “Sao lại thích để cho cái móc treo trẻ con này để bên người.”
Trịnh Đinh Đinh: “……..”
Sau khi về nhà, Trịnh Đinh Đinh gọi điện thoại cho Tiêu Quỳnh, Tiêu Quỳnh hỏi cô là thực sự đã nói rõ ràng với Trần Tuần rồi hả?
“Đúng vậy, tớ và anh ấy đã nói rõ ràng với nhau, chúng tớ chỉ thích hợp làm bạn bè.”
“Bởi vì Ôn Tử Hinh?”
“Ôn Tử Hinh cũng là một nguyên nhân, ngoài ra còn có tới tận bây giờ tớ cũng chưa bao giờ hiểu Trần Tuần, tớ không biết trong lòng anh ấy cuối cùng là đang nghĩ cái gì.” Trịnh Đinh Đinh nói, “Ở bên cạnh anh ấy, tớ cảm thấy có một loại áp lực vô hình.”
“Còn với thầy giáo kia?” Tiêu


Insane