Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342144
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.
g thì em họ Ninh Vi Cẩn là Ninh Vi Minh đưa cho cô một ly nước trái cây, ôn hòa nói: "Rất hân hạnh được biết chị!"
"Cảm ơn!" Trịnh Đinh Đinh nhìn Ninh Vi Minh có cảm giác rất kỳ diệu. Cậu ta và Ninh Vi Cẩn bộ dạng lại khác nhau quá xa.
Bình tĩnh mà nhận xét thì ngũ quan của Ninh Vi Cẩn khó có ai địch nổi, diện mạo của Ninh Vi Minh lại cực kỳ bình thường.
"Có phải trong lòng chị rất thất vọng không? Tại sao bộ dạng của em lại kém xa anh Ninh Vi Cẩn đến vậy đúng không?" Ninh Vi Minh cười hỏi lại.
Bị nói trúng tim đen Trịnh Đinh Đinh cười xấu hổ.
Ninh Vi Minh nói: "Trước kia mỗi lần em dẫn bạn gái đến giới thiệu với bọn họ ai cũng tò mò hỏi em. Tại sao cũng là người họ Ninh mà Ninh Vi Cẩn lại có bộ dạng ngời ngời như thế, còn bộ dạng em lại thua anh ấy một bậc. Dần dần, em bị hỏi đến bực mình không bao giờ dẫn bạn gái đến gặp bọn họ nữa!"
"Cái đó, thật ra thì bộ dạng cậu cũng không tồi mà!" Trịnh Đinh Đinh khen.
Ninh Vi Minh mỉm cười thừa nhận: "Đúng vậy a, ít nhất em cũng giống như người thường nha!"
Trịnh Đinh Đinh len lén nhìn Ninh Vi Cẩn một cái. Anh đang an tĩnh ngồi uống một ly sô đa, bày tỏ không nghe thấy gì.
"Chị là người bạn nữ đầu tiên mà Ninh Vi Cẩn dẫn tới đó." Ninh Vi Minh nói tiếp. "Lần này chúng em đều cảm thấy ngoài ý muốn. Thật ra chúng em còn tưởng anh ấy chán ghét phụ nữ cơ."
Vừa dứt lời, Trần Nhân Giác cùng Phó Chuẩn cũng cười cười.
Mọi người đang chơi xúc xắc, Trịnh Đinh Đinh phát hiện cách đổ xúc xắc bọn họ rất đẹp. Ví như Ninh Vi Minh vậy, mấy hạt xúc xắc lấp lánh rơi từ tay anh, tạo thành hinh cung ngũ sắc, cực kỳ xinh đẹp.
Trịnh Đinh Đinh an vị ngồi bên cạnh Ninh Vi Cẩn, uống nước trái cây, ăn kem cùng bánh ngọt.
Cô phát hiện, bộ dạng của mấy người kia rất thoải mái còn Ninh Vi Cẩn thì có chút nghiêm túc.
"Cậu ấy xấu hổ đó!" Trần Nhân Giác nói với Trịnh Đinh Đinh, "Bởi vì em ngồi cạnh cấu ấy, nên câu ấy để ý đến thắng thua!"
Ninh Vi Cẩn ngước mắt nhìn anh ta một cái: "Không phải cậu vẫn thua tớ đó sao? Có liên quan quan gì đến chuyện cô ấy ở bên cạnh hay không chứ?"
Trần Nhân Giác lắc đầu bất đắc dĩ.
Trịnh Đinh Đinh cười cười.
Ninh Vi Minh vừa chơi vừa thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với Trịnh Đinh Đinh, "Chị thật sự là bệnh nhân của Ninh Vi Cẩn sao?"
Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
"Vừa rồi em còn tưởng rằng Trần Nhân Giác đang nói đùa. Bởi vì theo tính cách của Ninh Vi Cẩn, anh ấy sẽ không xuống tay với bênh nhân mình đâu, sợ có ảnh hưởng không tốt." Ninh Vi Minh cười nói, "Chị không biết đâu, đại khái là khoảng hai năm trước có một cô bé mười chín tuổi cũng là bệnh nhân của anh ấy, yêu anh ấy điên cuồng nha. Ngày nào cũng đến bệnh viện tặng chocolate, hộp cơm tình yêu, kéo dài được hơn hai tháng đến mức chúng em cũng mềm lòng nhưng anh ấy thì không chút cảm động. Sau đó, cô bé kia có đến đây tìm anh ấy. Anh ấy cũng chẳng thèm nể mặt nói cho cô bé đó biết, tuổi này cô bé nên học tập thì hơn, không cần tốn thời gian, tình cảm vào anh ấy. Lúc đó chúng em cũng ở đây, sau này bọn em cũng hỏi lại tại sao anh không cho cô bé đó một cơ hội. Anh ấy nói là sợ ảnh hưởng không tốt."
Phó Chuẩn nhân cơ hội hỏi luôn: "Hiện giờ thì sao? Không sợ ảnh hưởng không tốt nữa à?"
Ninh Vi Cẩn trả lời: "Có chuyện này sao? Sao mình lại không nhớ nhỉ?"
"Cậu cứ giả vờ đi!" Phó Chuẩn nói: "Cô bé đó còn nói đã cất giữ khối u mà cậu tự tay cắt trong ngăn kéo đó. Chuyện biến thái đáng sợ như vậy mà cậu không nhớ rõ sao?"
Trịnh Đinh Đinh liếc mắt nhìn Ninh Vi Cẩn, giống như chất vấn, "Anh sao phải giả bộ chứ?"
Ninh Vi Cẩn vươn tay, đẩy một đĩa bánh khác đến trước mặt Trịnh Đinh Đinh, ý bảo cô chuyên tâm ăn bánh đi đừng nghe bọn họ nói bậy.
Qua mấy ván, giữa lúc nghỉ ngơi, mọi người gọi mấy bình rượu.
Trịnh Đinh Đinh lại gần, nhỏ giọng chế nhạo Ninh Vi Cẩn: "Thiếu nữ mười chín tuổi, anh thật là cầm thú nha!"
"Em giải thích một chút đi!" Ninh Vi Cẩn nhìn cô, "Anh làm chuyện gì mà em nói anh là cầm thú hả?"
"Anh sờ soạng người ta đủ kiểu rồi còn không phụ trách, còn nói với cô ấy là phải học cho giỏi."
"Anh nói sai sao? Mười chín tuổi ngoại trừ đi học còn có thể làm gì chứ?"
"Mười chín tuổi cũng không còn nhỏ rồi, sao không thể yêu chứ?"
"Bởi vì chưa thực sự trưởng thành, cũng không có trách nhiệm. Coi như thế thì tỷ lệ thành công cũng rất thấp." Ninh Vi Cẩn nói, "Cần gì phải lãng phí thời gian chứ?"
"Sao anh lại cứng nhắc như thế chứ? Nếu em nói tình yêu tuổi mười chín mới thực sự là thuần túy. Nếu ra ngoài xã hội thì không còn được như thế nữa. Một người chỉ có mấy năm tươi đẹp đó thôi đều dùng để học thì quả thật là chán!" Trịnh Đinh Đinh oán thầm, trong xã hội đều là những đàn ông tâm tư kín đáo, lòng dạ thâm sâu mà!
"Xem ra em lúc mười chín tuổi rất thú vị rồi!" Ninh Vi Cẩn quơ quơ cái chén trong tay, chậm rãi nói: "Thú vị đến mức bây giờ vẫn không thể quên được!"
Nghe được ý lạnh trong câu nói của anh, Trịnh Đinh Đinh im lặng. Ánh đèn màu lam rời đi, từ từ rọi xuống mặt anh, nhuộm xanh đôi mắt đó, càng khiến anh giố