Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
mắt thì cực kì nóng bỏng.
“Anh được voi đòi tiên!”
“Cũng không phải là chưa từng chạm qua!” Giọng nói Ninh Vi Cẩn trầm thấp, “Chỗ này của em, anh rất quen thuộc mà!”
“Nhưng bây giờ không phải lúc kiểm tra sức khỏe!”
Ngón tay chỉ còn cách hai khối mềm mại, quyến rũ kia một tấc, nhưng không có cách nào tiếp tục. Ninh Vi Cẩn có cảm giác thật khó chịu, nhưng thấy giọng điệu nhẹ nhàng của Trịnh Đinh Đinh nhắc nhở anh, cảm giác được cô kháng cự. Anh phải cực lực khắc chế bản thân, từ từ thu tay lại, bỏ tay ra khỏi áo cô.
Trịnh Đinh Đinh vội sửa sang lại quần áo vừa bị anh làm nhàu.
Ninh Vi Cẩn ngồi nghiêm chỉnh, cầm cốc nước lạnh uống một hớp, sau đó trầm mặc không nói gì.
“Anh đang suy nghĩ gì vậy?” Trịnh Đinh Đinh hỏi.
“Đang suy nghĩ xem lúc nào nên khám lại cho em.” Vẻ mặt người nào đó nghiêm nghị, bỗng nhiên có ý nghĩ này, chậm rãi bổ sung một câu: “Anh phát hiện lúc khám em còn tương đối nghe lời!”
“…”
Đối với giáo sư Ninh mà nói, đó là khoảng thời gian quang minh chính đại muốn làm gì thì làm.
Anh nói xong quay đầu, ngưng mắt nhìn cô, hỏi ngược lại: “Dường như em bài xích tiến thêm một bước với anh thì phải?”
“Không phải, chẳng qua em cảm thấy quá nhanh thôi!”
Trong lòng Trịnh Đinh Đinh biết rõ, nếu như Ninh Vi Cẩn kiên trì yêu cầu tiến thêm một bước nữa, khả năng cô có thể cự tuyệt rất thấp. Tựa như mới vừa rồi, nếu như anh lại tiếp tục van xin, thì cô cũng chỉ có thể thỏa hiệp thôi, tùy ý anh muốn làm gì thì làm. Bất quá, có chút ngoài dự tính là anh rất tôn trọng cô, rất để ý cảm thụ của cô. Cô không muốn, anh cũng thu tay lại.
Ninh Vi Cẩn suy nghĩ một chút, nhàn nhạt “Ừm” một tiếng. Lần đầu tiên anh cảm thấy phúc lợi của bạn trai không bằng khi làm bác sĩ nha!
Trịnh Đinh Đinh chủ động khoác tay anh, mỉm cười nói: “Ninh Vi Cẩn, thật không nghĩ tới anh là một nam nhân có trách nhiệm như vậy nha!”
“Em không muốn, anh còn biết làm gì?” Giọng nói của Ninh Vi Cẩn vẫn lạnh nhạt như cũ, “Anh cũng không có thói quen ép buộc phụ nữ!”
“Thật ra thì em không phải là không muốn. Nhưng cảm thấy quá nhanh. Hơn nữa, đây là nơi công cộng, cảm giác không được tự nhiên cho lắm!”
“A?” Ninh Vi Cẩn khẽ nhướng mày, “Hóa ra không phải là không đồng ý mà là liên quan đến địa điểm sao?”
Trịnh Đinh Đinh chần chờ một giây, gật đầu: “Đúng vậy!”
Cánh tay Ninh Vi Cẩn khẽ ôm lấy eo Trịnh Đinh Đinh, lại ôm cô vào trong ngực.
“Vậy lần sau đến nhà em thì em sẽ không còn lý do cự tuyệt nữa đúng không?”
“…”
Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng đụng vào trán Trịnh Đinh Đinh, nhỏ giọng nói bên tai cô, nhẹ nhàng nhưng hữu lực, đầy uy nghi của người bạn trai: “Nhớ giữ lời đó. Lần sau anh sẽ không dễ dàng buông tha nữa đâu!”
Trịnh Đinh Đinh tựa vào bả vai Ninh Vi Cẩn. Lúc ngẩng đầu lên, đập vào mắt cô chính là miếng băng gạc trên cổ anh. Hơi chần chờ một chút, nhẹ nhàng đụng vào đó, nhẹ giọng hỏi: "Còn đau không?"
"Vết thương nhỏ mà, không có chuyện gì đâu!"
"Thật chứ?"
"Em quan tâm anh như vậy cơ à?" Ninh Vi Cẩn nhìn ra tâm tình của cô trong đáy mắt.
"Em sợ anh sẽ bị phá tướn, không còn đáng giá nữa nha!"
"Tối nay? Tối nay em phải làm thêm giờ rồi. Không ra được mà. . . . . Không có cách nào khác. Tất cả mọi người trong công ty đều phải tăng ca mà, sao em trốn được chứ?" Trịnh Đinh Đinh giải thích qua điện thoại.
"Cần gì phải liều mạng chứ? Dù em có làm thêm giờ cũng đâu có kiếm thêm được đồng nào đâu. Vậy thì cần gì tốn công như vậy!"
"Bây giờ là giai đoạn quan trọng. Nếu như em trốn thì công việc cũng bị bỏ dở mà!"
"Em quên mình có một kim chủ rồi sao?" Người nào đó nhàn nhã nói.
Trịnh Đinh Đinh không thể làm gì khác là đổi gọng, dụ dỗ kim chủ đại nhân khó hầu hạ này: "Ừ, làm sao em quên được chứ? Chẳng qua bây giờ là lúc quan trọng mà. Đợi mấy hôm nữa là nhàn hơn rất nhiều rồi. Đến lúc đó, ngày nào cũng ăn cơm với anh, được không ạ?"
"Đây là tự em nói, đến lúc đó nhớ thực hiện lời hứa!"
Cúp máy xong, Trịnh Đinh Đinh bật cười.
Ngồi đối diện, vẻ mặt Từ Vận phiền nào dò xét Trịnh Đinh Đinh một chút, không nhịn được mà oán trách: "Đàn ông bây giờ đều ích kỷ như vậy. Toàn bắt phụ nữ không được quan tâm công việc, dành hết thời gian cho bọn họ!"
Trịnh Đinh Đinh hiểu được lý do tại sao Từ Vận lại đầy oán khí như vậy. Bởi lẽ, mấy ngày nay phải liên tục tăng ca, không có thời gian hẹn hò với anh người yêu công vụ cao ráo kia. Dĩ nhiên là chàng ta không hề vui vẻ, trong điện thoại cũng châm chọc Từ Vận là "ra vẻ làm bộ thanh cao" nên Từ Vận và anh ta cãi nhau. Đến bây giờ vẫn chiến tranh lạnh.
Lần này, Trịnh Đinh Đinh chỉ im lặng nhún vai mà thôi.
Khi kết thúc công việc ngày hôm nay, ngoài cửa màn đêm đã bao phủ. Trịnh Đinh Đinh cùng Từ Vận đi chung thang máy xuống lầu. Ra khỏi tòa nhà, Trịnh Đinh Đinh liếc mắt đã thấy một chiếc xe đang đi về phía cô, ngưng mắt nhìn, là Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn lái xe đến trước mặt Trịnh Đinh Đinh, hạ cửa kính xuống nghiêng người sang nói: "Anh ma