Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342170
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2170 lượt.
ng đồ ăn khuya cho em, mau lên xe đi!"
Trịnh Đinh Đinh kinh ngạc, nhưng trong lòng cảm thấy cực kỳ ngọt ngào không thể kìm nén được.
"Nhanh lên xe!" Ninh Vi Cẩn nhàn nhạt thúc giục.
Trịnh Đinh Đinh quay đầu thấy sắc mặt Từ Vận đang khó coi cùng cực, vội vàng chào cô ta rồi lên xe của Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn lái xe đến một công viên gần đó. Sau khi dừng xe, lấy một túi bóng ở đằng sau đưa cho Trịnh Đinh Đinh.
Sau khi mở ra, mắt Trịnh Đinh Đinh sáng lên, là một hộp cơm bằng gỗ có bốn ngăn. Ba ngăn thức ăn gồm: gà sợi xào giá, thịt ba chỉ cuộn rau củ, thịt xá xíu, còn một ngăn cơm ngũ sắc khiến cho người ta liếc mắt đã muốn ăn rồi. Hơn nữa, bữa tối cô mới chỉ ăn tạm một chiếc sandwich. Hiện giờ, trong dạ dày đã trống trơn rồi, đúng là cô đang cần một chút thức ăn nóng nha.
"Ăn đi!" Ninh Vi Cẩn nhẹ giọng nói, mở radio, một bài hát tiếng Anh nhẹ nhàng vang lên rất phù hợp với không khí trong xe.
Cho nên, Trịnh Đinh Đinh không hề khách khí mà cầm lấy đũa bắt đầu ăn. Không tới hai mươi phút sau, hộp cơm đã được Trịnh Đinh Đinh hoàn toàn tiêu diệt. Ngay cả mệt mỏi mấy ngày cũng bị quét sạch.
Trịnh Đinh Đinh thỏa mãn than nhẹ một tiếng, nghiêng đầu nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Anh rất yên tĩnh, anh nhìn cô giống như con mèo con ở nhà vậy.
"Ăn no chưa?" Anh hỏi.
"Rồi ạ, ăn thật ngon!" Trịnh Đinh Đinh gật đầu.
Ninh Vi Cẩn đang muốn nói gì thì Trịnh Đinh Đinh đã dụi dụi mắt: "Mệt quá, chỉ muốn về nhà ngã ngay xuống giường ngủ liền một lúc ba ngày ba đêm thôi!"
Ninh Vi Cẩn hơi nhíu mày, nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, sau đó nói: "Bây giờ anh đưa em về!"
"Được ạ!" Trịnh Đinh Đinh ngáp một cái, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Trong bóng đêm, ánh mắt Ninh Vi Cẩn thâm thúy khó lường khiến cho người ta không rõ tâm tình của anh hiện giờ.
Đến nơi, Trịnh Đinh Đinh đã ngủ say rồi. Ninh Vi Cẩn nhẹ nhàng vỗ bả vai cô, cô vẫn không nhúc nhích. Ninh Vi Cẩn thu tay lại, sau đó nghiêm túc nhìn cô ngủ. Ánh mắt lưu luyến một bên mặt trắng nõn của cô, hàng mi rũ xuống, chóp mũi bóng loáng, cánh môi hơi hé mở. Một lát sau, anh hôn một cái lên mặt cô.
Trịnh Đinh Đinh chỉ "Ưm" nhẹ một tiếng, sau đó ngủ tiếp.
Ninh Vi Cẩn tăng nhiệt độ trong xe lên một chút để cho cô có thể ngủ ngon hơn.
Đợi thêm gần nửa tiếng, Trịnh Đinh Đinh mới tỉnh lại, mơ mơ màng màng nói: "Trời sáng rồi sao?"
"Chưa đâu. Bây giờ là 21 giờ 47 phút. Em mới ngủ có nửa tiếng thôi." Ninh Vi Cẩn nói.
Trịnh Đinh Đinh phục hồi tinh thần lại, theo bản năng sờ sờ má, đột nhiên quay đầu hồ nghi hỏi Ninh Vi Cẩn, "Lúc em ngủ, anh có làm gì không đó?"
"Anh có thể làm gì chứ?" Giọng Ninh Vi Cẩn rất thản nhiên, hai tay khẽ đặt lên vô lăng, thản nhiên nói, "Nhưng mà chỉ nghe thấy tiếng em lẩm bẩm gì đó thôi!"
". . . . . "
"Mau lên nhà đi. Nghỉ ngơi sớm một chút!" Ninh Vi Cẩn nói.
"Ừm." Trịnh Đinh Đinh tháo dây an toàn. Sau đó, rất tự nhiên mà nghiêng người, tiến sát lại gần Ninh Vi Cẩn, hôn lên gò má anh, nhìn thấy yết hầu anh hơi di chuyển, cô vội vàng xuống xe.
Ninh Vi Cẩn bị cô bỏ mặc trong xe, sắc mặt tưởng chừng như vô hại nhưng thật ra lại cực kỳ ẩn nhẫn.
Lúc Trịnh Đinh Đinh lên đến nhà thì nhận được một tin nhắn của Ninh Vi Cẩn:
"Sau này không cho phép em động tay động chân với anh rồi bỏ chạy. Hôm nay là ngoại lệ, nếu còn lần sau anh sẽ xuống xe mà tóm em lại đấy!"
"Lưu manh!" Trịnh Đinh Đinh cười, trả lời.
"Em ngủ sớm chút đi, ngủ ngon!"
"Ngủ ngon!"
Tối nay Trịnh Đinh Đinh ngủ rất ngon, còn mơ một giấc mơ đẹp nữa. Trong mơ, cô thấy một bàn tiếc lớn, còn có cả một vị kim chủ cao ngạo không ai bì nổi đứng bên cạnh hầu hạ. Đúng là sắc đẹp có thể ăn được nha!
Hôm sau, Trịnh Đinh Đinh rất hăng hái làm việc giống như được uống thuốc tăng lực vậy. Ngay cả phần việc mà Từ Vận nhờ cô làm, cô cũng hào phóng giúp đỡ.
Từ Vận nhìn thấy thần sắc Trịnh Đinh Đinh rất tốt, vừa nhìn đã đoán được là đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào. Nhớ đến bản thân vẫn đang chiến tranh lạnh với anh chàng công vụ kia cảm thấy ảo não vô cùng.
Tâm trạng tốt đẹp của Trịnh Đinh Đinh kết thúc khi nhận được một cuộc điện thoại vào lúc nghỉ trưa.
Lúc ấy, cô thấy một dãy số xa lạ nhưng lại hơi quen mắt trên màn hình điện thoại nhưng cũng không suy nghĩ nhiều mà nhận cuộc gọi.
Ai ngờ, người gọi đến chính là mẹ của Ôn Tử Hinh.
Lần trước còn làm ra vẻ, nhưng lần này thái độ của mẹ Ôn không tốt chút nào, trực tiếp nói luôn.
"Kể từ khi Trần Tuần trở về tìm cô, cảm xúc của Tử Hinh cực kỳ tồi tệ, ai khuyên cũng không được. Ngay cả trưởng khoa nói không được để con bé như vậy nhưng Trần Tuần cũng mặc kệ lời ông ta nói. Sức khỏe, tinh thân con bé đã không bằng người bình thường, sau này con bé phải làm sao đây? Mà cô cũng thật là, chúng tôi có thiếu gì cô đâu. Tại sao không tìm ai khác mà hết lần này đến lần khác chỉ nhằm vào Trần Tuần. Cô cũng không phải không biết Trần Tuần và Tử Hinh đã có 4 năm tình cảm. Tử Hinh cũng vì nó mà bỏ ra rất nhiều thứ, thậm chí còn mất một đứa bé. Vậy nên sau này rất khó c