Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341890

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1890 lượt.

i Dương bị thương ba chỗ, có một chỗ ở bụng, sống hay chết khó có thể xác định. Không khí yên lặng, không ai lên tiếng nói chuyện.
Lôi Dương đang trong phòng phẫu thuật, mọi người ở ngoài phòng chờ cũng thấp thỏm lo cho tính mạng của anh.
Cuối cùng cánh cửa phòng phẫu thuật được mở ra, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía bác sĩ. Hân Đồng im lặng, nỗi lo sợ bao trùm toàn bộ cơ thể cô.
Cô tiến đến, chống lại sự sợ hãi do dự, sợ những điều sắp tới sẽ làm tan nát cõi lòng.
Bác sĩ nghe tiếng Hân Đồng gọi liền vội vàng chạy vào: “Thế nào?”
Hân Đồng khần cấp nói: “Anh ấy tỉnh rồi, bác sĩ ông mau nhìn xem!”
Bác sĩ và y tá khám cho Lôi Dương, sau một hổi kiểm tra ông nói: “Thật sự rất khó tin!”
“Sao vậy? Có phải lại xảy ra chuyện gì không!” Hân Đồng sốt ruột hỏi.
Bác sĩ nói chậm rãi: “Tỉnh lại như vậy là đã qua cơn nguy hiểm, nhưng vẫn phải cẩn thận, không cần nhiều người chen vào thăm như vậy, phòng ngừa vết thương bị nhiễm trùng nên để một người ở lại chăm sóc là được!”
Hân Đồng sốt ruột reo lên: “Tôi sẽ ở lại!”
“Đi làm thủ tục nhập viện, để người bệnh vào phòng bệnh!”
Bác sĩ và y tá nói xong cùng rời khỏi .
Cao Dã khuôn mặt không khỏi tươi cười, anh cúi đầu nói: “Tôi biết tiểu tử nhà cậu không thể chết được!”
Lôi Dương nhìn vẻ mặt thống khổ của Hân Đồng thì cười còn Hân Đồng thì không ngừng khóc.
Tất cả mọi người im lặng lui ra ngoài để lại Hân Đồng và Lôi Dương ngồi với nhau.
Rất lâu sau, Lôi Dương chậm rãi mở mắt, Hân Đồng lo lắng: “A Dương, A Dương!”
Lôi Dương yếu ớt nói: “Đừng nói nữa, anh nghe mãi cũng mệt đó!”
“Được, được!” Cô vội vàng gật đầu!
Hân Đồng nhìn Lôi Dương, giờ phút này cô thật sự không có ngôn ngữ nào diễn tả nỗi, giống như là mình được sống lại.
Chưa lúc nào cô thấy hạnh phúc như lúc này, cảm giác như nhặt lại được thứ bảo vật mình yêu thích nhất, biết mình nhất định phải bảo hộ thật tốt, phải thật quý trọng không để nó mất lần nữa.
Lôi Dương chuyển phòng bệnh, Hân Đồng kiên trì lưu lại chăm sóc anh, những người khác cũng không muốn đoạt đi quyền lợi của cô.
Họ đều hiểu được tâm trạng của Hân Đồng! Với tình trạng bây giờ cô thực sự sẽ không rời Lôi Dương một khắc nào!
Hân Đồng cứ như vậy ngồi lì ở giường bệnh của Lôi Dương giống như sợ Lôi Dương không thấy cô.
Chăm sóc Lôi Dương một thời gian dài cũng không tránh khỏi mệt mỏi, cô thiếp đi lúc nào không biết .
Khi tỉnh lại, Lôi Dương thấy cảnh tượng mỹ nhân ngủ chảy nước miếng liền nở một nụ cười ngây dại.
Anh không cưỡng lại được liền dùng tay vuốt ve hai má Đồng Đồng.
Hân Đồng cảm giác có người chạm mình vội mở bừng mắt thì thấy Lôi Dương đang nhìn cô: “Tỉnh rồi à?”
Lôi Dương nhẹ nhàng đáp: “Tỉnh rồi!”
“Để em đi tìm bác sĩ giúp anh kiểm tra!” Hân Đồng cuống quít đứng dậy bỗng bị Lôi Dương giữ chặt.
“Sao vậy? Em không phải là… biết chưa?”
Lôi Dương không còn sự lựa chọn nào: “Không phải, anh có chuyện cần nói với em!”
Hân Đồng lảng tránh: “Trên người anh. . . . có chỗ nào không thoải mái hoặc có đói bụng không?”
Lôi Dương giận dữ quát: “Hân Đồng! Em thật sự đối xử với anh như vậy sao?”, vẻ mặt anh thống khổ.
Hân Đồng đau lòng nhìn anh, cô vội ngồi xuống: “Em ở đây rồi, anh hỏi gì thì hỏi đi?!”
“Những lời em nói hôm qua tính thế nào đây?”
“Em đã nói gì?”
“Lúc em gục mặt vào người anh vừa khóc vừa nói?”, Lôi Dương nhíu mày, anh không tin Hân Đồng lại có thể mau chóng quên mất những lời mình vừa nói như vậy!
Hân Đồng dịu dàng: “Bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi… ít nói chuyện đi!”
Lôi Dương hơi tức giận: “Anh tự biết bệnh tình của mình thế nào!”
“Được rồi!” Hân Đồng không dám nhiều lời.
Lôi Dương thâm trầm nhìn Hân Đồng: “Những lời em nói hôm qua nói đều là lừa dối anh ư?”
“Em chỉ nhớ là mình khóc, quên mất mình nói gì rồi!”
Lôi Dương gào nói: “Vậy lời em nói một lần nữa tiếp nhận anh, cùng anh một lần nữa bắt đầu em đều quên hết rồi sao?!”
Hân Đồng không dám nhìn thẳng vào mắt Lôi Dương, cô nhỏ giọng: “Anh đừng như vậy, cẩn thận kẻo động miệng vết thương!”
Lôi Dương không còn cách nào khác: “Em đã quên mất, vậy thì ngay bây giờ hãy cho anh biết em có cùng anh bắt đầu lại từ đầu không?”
Hân Đồng nghi ngờ hỏi: “Anh nói rằng quay lại như cũ? Vẫn chỉ là công cụ làm ấm giường, vẫn là tình nhân, không có danh phận ư?”
Lôi Dương bất lực lắc đầu: “Không phải!”
“Vậy thì là cái gì?” Hân Đồng lại nghi hoặc.
Lôi Dương thâm tình nói: “Là người đàn bà của anh, người đàn bà duy nhất của anh, ở trong lòng anh, cùng với những đứa con sống hạnh phúc!”
Hân Đồng khó xử: “Chính bởi em không muốn làm người đàn bà của anh, em muốn làm vợ anh!”
Vẻ mặt Lôi Dương âu sầu, giọng anh có chút buồn bã: “Chính là…”
Hân Đồng ra vẻ khó hiểu: “Chính là cái gì?”
“Chính là em là người đàn bà của tôi!”
Hân Đồng không đợi anh nói tiếp liền tiếp lời: “Vì tôi là người đàn bà của anh cho nên anh không thể cưới tôi phải không!”
“Em biết được điều gì?” Lôi Dương không khỏi nghi ngờ hỏi.
Hân Đồng nhăn nhăn mũi: ”Em biết điều