Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.
ướng Đông trong lòng cảm thấy ớn lạnh.
“Tôi hỏi lại một lần nữa , cô có cùng tôi đi không!” Lôi Dương suy nghĩ, quay đầu nhìn về phía Đồng Đồng, âm thanh âm trầm mang theo áp bức hỏi.
Đồng Đồng đang định lên tiếng thấy ánh mắt đe dọa của Lôi Hướng Đông hoảng loạn lắc đầu nói: “A Dương, xin lỗi, em bây giờ không thể đi cùng anh, xin thứ lỗi…….Xin lỗi!”
Ngoài sân có hàng ngàn ánh sao chiếu rọi trên mặt đất, tỏa ánh sáng rực rỡ.
Bề mặt sân rất nhỏ, Lôi Dương cùng Đan Tình đứng ở phía trước, khách khứa đứng ở phía sau.
Lôi Dương ngẩng đầu lên không trung, tựa hồ đang chờ đợi điều gì.
“Muốn làm cái gì thế!” Lâm Tú Phân nói giọng ồn ào phía sau, bị Lôi lâm trừng mắt liếc một cái, không dám hô lên.
Những người khác bàn tán, phán đoán, không biết Lôi Dương rốt cuộc chuẩn bị lễ vật gì, sẽ không phải chỉ là kiếm cớ bỏ đi chứ.
Lôi Dương không có chút phản ứng, đứng yên tại chỗ, tùy ý để Đan Tình ôm chặt.
Hai người ở cùng một chỗ tỏa ra một hào quang chói mắt, tạo nên một hình ảnh mỹ lễ.
Đồng Đồng đứng ở chỗ tối đã nhìn thấy hết thảy tiệc đính hôn của Đan Tình, thật lãng mạn, giống như liều thuốc độc cứ cắn nuốt trong tim Đồng Đồng.
Cô nhìn Lôi Dương và Đan Tình ở cùng một chỗ, bọn họ thật xứng đôi.
Một là thương nhân kì tài, một là thiên kim của quan chức giới chính trị, bọn họ đúng là trời sinh một đôi.
Còn cô? Lê Hân Đồng, cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, còn nghĩ cái gì nữa, chả lẽ lòng không chết sao?
Cô đã tận mắt thấy rồi, đã hết hy vọng, biết rõ là như vậy nhưng lòng cô vẫn rất đau đớn, nhưng cô không kìm được mà đi theo anh sau khi anh rời khỏi nhà bác sĩ trương.
Đúng là làm tan nát cõi lòng!
Đồng Đồng xoay người, khiến bản thân mình hòa nhập vào trong bóng tối!
Sự lãng mạn thần kì của Lôi Dương với người khác hãy ném lại phía sau đi.Cuối cùng vẫn là thương đau!
……
Đồng Đồng thất thần chầm chậm bước đi, nước mắt cũng chậm chậm chảy xuống.
Cô không biết bản thân muốn đi đâu, chỉ cảm thấy muốn đi tới gặp Tân Nhiên.
Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn ngôi nhà của Tân Nhiên, cô có nên vào không? Cô do dự đứng ở trước cửa nhà Tân Nhiên.
Cứ thế này thôi, không cần làm phiền anh ấy! Đồng Đồng ánh mắt ảm đạm, vẫn quyết định rời đi.
“Đồng Đồng!” Một tiếng nói vang lên, giữ lại bước chân của cô.
“Tân Nhiên!” Đồng Đồng xoay người nhìn thấy Tân Nhiên.
“Em không thoải mái sao?” Tân Nhiên nhìn thấy sắc mặt Đồng Đồng ưu phiền.
Đồng Đồng sắc mặt tối sầm lại, không lên tiếng!
“Vào rồi nói!” Tân Nhiên không hỏi nhiều, lôi kéo Đồng Đồng vào trong.
……
Đi tới phòng của Tân Nhiên, Đồng Đồng phát hiện chỗ này có chút lạ, dường như trống trải hơn.
Tân Nhiên đưa cho cô một chén trà nóng, rồi mới ngồi xuống giữ lấy thân người cô.
“Em đã khóc nhiều?” Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng tiều tụy, hai mắt đỏ trũng xuống, lòng anh một trận đau đớn.
“Sao anh về muộn vậy, anh vẫn thường như vậy sao?” Đồng Đồng tránh né ánh mắt của Tân Nhiên, cô chuyển sang chủ đề khác.
Tân Nhiên bắt lấy cánh tay Đồng Đồng khiến Đồng Đồng nhìn vàoanh lo lắng hỏi: “Là vì anh ta sao? Anh ta muốn đính hôn nên em mới như thế này sao? Em không nên gây áp lực cho bản thân, có gì khổ sở phải nói cho anh biết, biết đâu anh có thể giúp em!” Tân Nhiên nói xong,buông Đồng Đồng ra, có chút hạ giọng nói: “Chỉ sợ sau này không có dịp giúp em nữa !”
Đồng Đồng khó hiểu hỏi: “Tân nhiên, anh nói thế này là có ý gì? Sao lại nói không có dịp nào nữa !”
Tay Tân Nhiên đặt trên vai Đồng Đồng , cười khổ nói: “Đồng Đồng, anh vốn định đến tìm em, không ngờ hôm nay em lại đến trước, anh sắp đi!”
Đi!
“Anh sắp. . . . Đi đâu?” Đồng đồng có chút không thích ứng nổi, Tân nhiên phải đi sao?
Tân Nhiên thản nhiên nói: “Bệnh viện đã quyết định cử anh sang nước ngoài đào tạo chuyên sâu, thế nên…. Em định thế nào, vẫn ở bên anh ta sao?”
“Ở lại bên cạnh anh ta?” Đồng Đồng mờ mịt lắc lắc đầu.
“Vậy em. . .”
Đồng Đồng khổ sở nói: “Em không biết! Em không biết bản thân em nên làm sao bây giờ, em muốn rời khỏi anh ta, bởi vì em thật sự rất khổ sở, nhưng anh ta sẽ không để em đi!”
Anh đã nói cho dù anh có cưới người khác thì cô vẫn là người đàn bà của anh, anh vẫn sẽ đối tốt với cô như trước, còn cô vẫn sẽ phải làm tình nhân của anh, bạn cùng giường của anh!
Cô không thể chịu được, sao cô có thể chia sẻ người đàn ông của mình với người khác? Cô không làm được! không Làm được!
“Đồng Đồng!” Tân Nhiên nghiêm túc nói: “Em có đồng ý đi cùng anh không!”
Đồng Đồng nghe lời Tân Nhiên nói, cô kinh ngạc nhìn anh nói: “Không! Tân Nhiên. . .”
Tay Tân Nhiên che lại miệng Đồng Đồng , lắc đầu nói: “Để anh nói xong được không?”
Đồng Đồng nắm lấy tay tân nhiên, khẽ gật đầu.
“Anh biết trong lòng em vẫn yêu người đàn ông đó, bởi vậy anh sẽ không ép buộc em, anh muốn đưa em ra ngoài để tâm tình em thoải mái một chút, nếu tâm tình em ổn định không chừng có thể quên dần anh ta!” Tân Nhiên cười một chút nói: “Nói không chừng sau này em có thể đón