Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1957 lượt.
nhận anh!”
Đồng Đồng nghe Tân Nhiên nói hơi ngây người, cô vẫn coi Tân Nhiên như anh trai, mặc dù cô biết tình cảm của Tân Nhiên không đơn thuần là như vậy, nhưng bây giờ Tân Nhiên chính thức bày tỏ cô vẫn có chút lúng túng.
Cô nên làm sao bây giờ? Cùng Tân Nhiên rời khỏi đây sao? Còn Lôi Dương sẽ đối xử như thế nào với người nhà của cô?
Nhưng cô thật sự muốn bỏ trốn tất cả! Bằng không cô sẽ suy sụp phát điên lên mất!
Cô phải làm sao bây giờ!
Đồng Đồng cân nhắc mãi, tân nhiên biết cô cần thời gian để suy nghĩ nên anh đưa cô về lại nhà bác sĩ Trương.
Đồng Đồng tự hỏi chính mình, còn Tân Nhiên thì chờ đợi câu trả lời của Đồng Đồng .
Đồng Đồng thật sự rất mâu thuẫn, cô không biết nên làm sao bây giờ, cứ như vậy đi sao? Còn Lôi Dương sẽ đối đãi thế nào với người nhà cô?
Phá bỏ nhà của cô, san bằng vườn hoa kia?
Cô cuối cùng vẫn không có cách nào yêu Tân Nhiên được, đi cùng Tân Nhiên không nghi ngờ gì là cho Tân Nhiên một cơ hội hy vọng.
Còn ở lại nơi này chỉ có thống khổ!
Vài ngày nữa Tân Nhiên sẽ đi, cần cho Tân Nhiên một đáp án!
Hai ngày trôi qua Đồng Đồng vẫn không có đáp án như trước, lòng cô hỗn loạn. Cô ngồi ngẩn người bên cửa sổ, hai ngày nay Lôi Dương không hề xuất hiện, chẳng lẽ đang ở bên vị hôn thê của anh sao.
Đồng đồng đau khổ mâu thuẫn!
“Thư giãn chút đi, con gái!” Ôn Lam đi đến bên cạnh Đồng đồng an ủi nói. Bà ôm lấy vai Đồng Đồng, có chút buồn bã nhìn Đồng Đồng đang đau đớn.
Đồng Đồng ngẩng đầu nhìn Ôn Lam, miễn cưỡng cười nói: “Bác ạ, cháu không sao, bác đừng lo lắng.”
Ôn Lam có chút đau lòng thay đồng đồng, một đứa bé động lòng người như vậy sao lại rơi vào kết cục như thế này, chẳng lẽ kết cục là đây sao?
Cô đã ở bên Lôi Dương khá lâu, bây giờ anh cư xử như vậy cô có thể lí giải phần nào, dù sao lôi Dương ở trong hoàn cảnh như vậy, hôn nhân không phải do anh quyết định, thậm chí thích cái gì, ghét cái gì cũng không phải tự mình quyết định.
Đồng đồng cố gắng giải thích, nhưng có giải thích thế nào cũng không giúp tâm bớt đau.
Ôn lam than thở một chút hỏi: “Có muốn bác ra ngoài với cháu một chút không!” Thư giãn một chút mới tốt.
Đồng đồng suy nghĩ một chút rồi nói với ôn Lam: “Bác à, cháu muốn về nhà thăm bố mẹ!”
Ôn lam chần chừ một chút nói: “Cũng được, để bác điện thoại cho lôi dương bảo cậu ta lái xe đưa cháu đi!” Bà có chút lo lắng, Đồng Đồng một mình về nhà như vậy có chút không ổn, nếu lại biến mất nữa thì sao bây giờ?
Đồng đồng cầm tay ôn lam nói: “Bác không cần lo lắng ạ, cháu chỉ đi thăm người nhà một chút, cháu đã lâu không liên lạc với người nhà , cháu sợ bọn họ lo lắng, hơn nữa cháu cũng rất muốn gặp bọn họ!”
“Được rồi! Cháu đi sớm về sớm!” Ôn lam lo lắng dặn dò.
Đồng đồng khẽ cười gật đầu.
“Mẹ! Con về rồi !” Đồng đồng đẩy cửa ra, cảm giác về nhà thật tốt.
“Đồng đồng!” Bà Lê nghe thấy tiếng Đồng Đồng gọi vội chạy ra cửa, vui sướng hô lên một tiếng, chạy đến ôm lấy con gái. “Gần đây thế nào? Sao không liên lạc với mẹ để mẹ lo lắng!”
Hân Đồng dưới sự khiêu khích của Lôi Dương, ý thức bắt đầu mờ mịt, giọng cô nỉ non : “A Dương”
Lôi Dương bất giác dừng lại, thân thể cứng đờ, buông Đồng Đồng đang ý loạn tình mê ra, cất giọng khàn khàn: “Em lại làm gì đấy?”
Thấy Lôi Dương muốn bật đèn, Đồng Đồng lập tức ôm chặt lấy cánh tay Lôi Dương nói: “Không cần bật đèn được không? Đừng!”
Lôi Dương chậm rãi thu hồi cánh tay, đi về hướng ánh trăng mỏng manh từ song cửa sổ rọi vào. Một dòng sáng màu bạc nhẹ nhàng phủ lên thân thể , anh từ tốn lấy ra bật lửa, châm lửa hút thuốc.
“A Dương! Anh …không muốn em sao?” Đồng Đồng chầm chậm đi từ bóng tối về hướng ánh trăng. Trái tim đập kịch liệt, không biết bởi vì sự khiêu khích bạo dạn của mình hay sự cổ động của dục vọng.
Cô chỉ biết là mình không muốn do dự!
Ngay lúc cô đang từng bước từng bước đi tới thì thân thể đột nhiên xoay chuyển, nháy mắt đã bị Lôi Dương đè lên trên tấm thảm dày bên cạnh cửa sổ.
Ánh trăng màu bạc chiếu vào cửa sổ lẻ loi, soi rõ khuôn mặt hưng phấn cuồng nhiệt của cả hai.
Mỹ lệ mà lại thê lương!
Lôi Dương tinh lực dồi dào, Đồng Đồng hiểu rõ, bọn họ triền miên hết lần này đến lần khác. Lôi Dương đòi hỏi Đồng Đồng liên tục, như thể muốn đem một tháng vắng vẻ đòi lại cùng một lúc. Bọn họ hết đổi tư thế lại đổi chỗ, không ngừng yêu cầu đối phương tới lúc cả hai không còn sức lực, mệt mỏi ngủ thiếp trên giường.
Lần đầu tiên Lôi Dương cảm nhận được Đồng Đồng nhiệt tình như lửa nóng, thiêu đốt lẫn nhau!
Mơ màng tỉnh lại, Lôi Dương theo thói quen quơ tay tìm thân thể Đồng Đồng lại chỉ chạm vào khỏang không trên giường lớn. Chỉ có một mình anh, chỗ nằm của Đồng Đồng cũng không còn độ ấm.
Anh nhíu mày ngồi dậy, trong đầu cố gắng nhớ lại đêm qua tình cảm mãnh liệt, là mộng hay là thực?
Đồng Đồng đâu rồi? Cô ở nơi nào?
Trong lòng không khỏi dấy lên một sự bất an.
Mở cửa phòng ngủ rồi ra ngòai, anh vội vàng đi tới phòng ăn, một mùi thơm hấp dẫn bay tới.
Trong lòng cũng tự nhiên thả lỏng một chút.
Vào phòng ăn, thấy t