Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1944 lượt.
ó tốt không, nhìn cậu thật gầy.”
Chuyện Hân Đồng cùng người đàn ông nhà họ Lôi cô cũng biết một chút nhưng thực sự không hiểu hết hoàn toàn.
Chỉ lần thứ hai gặp vẫn thấy Hân Đồng ở bên cạnh người đàn ông kia thôi. Sau khi cô đi, liên lạc cũng không nhiều.
Sau ngày đó, đọc báo thấy tin tức người đàn ông đó đính hôn nhưng nhà gái không phải Hân Đồng mà là một người phụ nữ giàu có, môn đăng hộ đối với nhà họ Lôi.
Sau nữa thì cô đắm chìm trong sầu khổ của tình yêu cũng không quan tâm nhiều tới Hân Đồng. Đợi đến lúc cô nghĩ muốn giữ liên lạc với Hân Đồng thì đã không tìm thấy Hân Đồng ở đâu.
Hân Đồng không nghĩ sẽ nhắc tới chuyện phức tạp của mình mà khiến người khác buồn phiền nên hỏi ngược lại Tuyết Mạn. “Còn cậu thì sao? Gần đây thế nào rồi?”
Tuyết Mạn lạnh nhạt nói: “Tớ à? Vẫn ổn cả, nhưng có một chuyện lớn phải cho cậu biết”. Tuyết Mạn nói tới đây khuôn mặt hồng hồng thần bí.
“Chuyện gì lớn vậy, nếu không phiền mau mau nói cho lão nhân gia biết đi, báo tin dữ hả?” Hân Đồng giễu cợt nói.
Tuyết Mạn si ngốc cười: “ Bổn cô nương phải lập gia đình.”
Cái gì! Lập gia đình, Hân Đồng nghe tin này của Tuyết Mạn thực có chút giật mình. Vội vàng chộp lấy tay Tuyết Mạn nói: “ Chuyện là thế nào? Mau cho tớ biết, niềm vui của Tuyết Mạn tớ cũng không muốn nghe muộn.”
“Xì, nào có gì vui vẻ, đối phương là người nhà tớ nhờ tìm tớ đó, đã gặp qua một lần, cũng không thấy có gì đáng ghét, cho nên liền quyết định kết hôn.” Tuyết Mạn thong thả nói.
“Tuyết Mạn, vậy 2 người kết hôn không phải vì tình yêu?” Hân Đồng có chút không hiểu hỏi lại, càng lo lắng Tuyết Mạn tùy tiện ra quyết định cho chuyện hôn nhân đại sự của chính mình là bởi vì Hạng Nam, vì thế mới tùy ý như vậy.
Tuyết Mạn hiểu được tâm tư của Hân Đồng, cô mỉm cười nói: “Đừng lo lắng, không có việc gì, đối với tình yêu, tớ đã từng tin tưởng… nhưng lại tự gánh lấy đau thương. Được cái đối phương là một người đàn ông tốt, tớ cảm thấy người ấy sẽ đem lại hạnh phúc cho tớ.”
Đúng vậy, tình yêu! Tình yêu thật sự có thể khiến con người ta hạnh phúc ư?
“Tuyết Mạn, chúc cậu hạnh phúc”
“Hôn lễ đã định ngày rồi, cậu là bạn tốt nhất của tớ, nhớ phải đến nhé, không tới tớ sẽ cảm thấy nuối tiếc lắm.”
“Nhất định tớ sẽ tới để chứng kiến hôn lễ của tiểu thư Tuyết Mạn xinh đẹp”
Tầm mắt của Hân Đồng vô tình dừng lại ở ngoài cửa sổ. Trong nháy mắt cả người cứng đơ, căn bản không nghe thấy Tuyết Mạn nói gì.
Tuyết Mạn nhìn thấy má Hân Đồng trắng bệch, vẻ mặt thống khổ, cảm thấy khó hiểu liền hỏi: “Hân Đồng sao sắc mặt cậu khó coi thế?”
Hân Đồng thu tầm nhìn lại, cúi đầu nhìn vào ly nước trái cây, vội vàng nói: “Không có gì.”
Tuyết Mạn có chút khó hiểu liền nhìn ra ngoài cửa sổ, cô rất muốn biết điều gì khiến sắc mặt Hân Đồng khó coi như vậy.
Là anh ta! Trách không được phản ứng của Hân Đồng dữ dội thế.
Tuyết Mạn đang muốn lên tiếng,lại thấy một đôi nam nữ bước vào trong quán cà phê. Rất lâu Tuyết Mạn mới lên tiếng nói: “Người đã ngồi xuống lâu rồi, lại còn đưa lưng về phía chúng ta, không nhìn thấy được đâu”.
“Tuyết Mạn, chúng ta đi ra ngoài dạo một lát nhé?” Hân Đồng tự nói với chính mình không cần để ý, không có gì liên quan tới mình cả.
Nhưng mà tâm không nhịn được, vẫn cảm thấy thực khó chịu.
Đôi nam nữ khiến Hân Đồng biến sắc kia chính là Lôi Dương nhiều ngày không gặp và vị hôn thê Đan Tình của anh.
Tâm tình của Hân Đồng sau khi chứng kiến một màn giữa Lôi Dương và Đan Tình rơi xuống đáy vực, cùng Tuyết Mạn hàn huyên đôi ba câu, không cam tâm liền rời khỏi quán.
Trở lại biệt thự, Hân Đồng cảm thấy cả thân xác và tinh thần đều mệt mỏi, ủ rũ, muốn đi tắm rồi ngủ cho khoan khoái, chính là vừa mở cửa đã thấy Lôi Hướng Đông ở trong phòng, không hiểu anh làm sao mà vào được?
Hân Đồng không khỏi bất giác lùi bước về phía sau.
“Cô về muộn thật, tôi chờ cô đã lâu rồi!” Lôi Hướng Đông cười, mắt nhìn chằm chằm vào Hân Đồng.
“Anh muốn làm cái gì?” Hân Đồng không hài lòng hỏi.
Lôi Hướng Đông tiến lại gần Hân Đồng, một tay đặt trên thắt lưng cô, hừ lạnh nói: “Tôi đến giúp cô bớt cô đơn nha.”
Lôi Dương giận giữ hét: “Em mà bước thêm 1 bước, tôi sẽ khiến việc học của em trai em bị hủy bỏ, nếu cậu ta tốt nghiệp tôi sẽ khiến cậu ta không tìm được bất cứ việc làm nào.”
Hân Đồng quay đầu, không dám tin nhìn thẳng Lôi Dương: “Anh từ khi nào biến thành như vậy?”
“Tôi vô sỉ, tôi không ngại nói cho em biết, Lôi Dương tôi là con người mặt lạnh như thế nào.” Lôi Dương ngoan cố nói.
“Vì cái gì? Nhìn thấy tôi đau khổ anh vui vẻ lắm ư? Vì sao không buông tha cho tôi?” Hân Đồng tâm tình kích động, nước mắt cũng chực trào ra.
Lôi Dương hừ lạnh nói: “Chờ tôi chán cô, tự khắc sẽ thả cô đi.”
Hân Đồng cảm thấy cả người đều chết lặng, não cũng mất đi năng lực suy nghĩ, co nhắm mắt khiến toàn bộ nước mắt rơi xuống, từng hình ảnh tốt đẹp ngày xưa với Lôi Dương dần dần hiện lên trong đầu. Ngày đó, anh thật nhẹ nhàng, thật dịu dàng và an toàn, vì cái