Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1942 lượt.
ắng, Lôi Dương lại không thể vui vẻ hoàn toàn để yêu cô, cô đã không có cách nào.
Chỉ có cách rời khỏi Lôi Dương, đương nhiên kết quả như vậy thật thống khổ, cũng phải có sự đồng ý của Lôi Dương, chỉ có cùng Lôi Dương thỏa thuận sau này cô mới có một cuộc sống yên bình.
Hân Đồng đã nghĩ đi nghĩ lại kết quả này, chỉ còn đợi ngày mai Lôi Dương đến, cô sẽ nói chính suy nghĩ của mình cho Lôi Dương biết.
Đêm khuya, Hân Đồng trằn trọc khó ngủ.
Bệnh viện dù sao cũng không bằng nhà mình, dù Lôi Dương đã vì Hân Đồng bố trí phòng bệnh tốt nhất. Nhưng mà Hân Đồng đã tỉnh lại rất sớm.
Cô ăn qua loa cơm ở bệnh viện, ra khỏi phòng đi dạo một lát hít thở không khí trong lành cho đến khi Lôi Dương tiến vào phòng bệnh vẫn không thấy Hân Đồng.
Trong đầu tức giận, phẫn nộ hét to lên.
Tiếng hét của Lôi Dương kinh động đến bác sĩ cùng y tá, gấp gáp chạy tới phòng bệnh, không hiểu người bệnh có gì biến chứng.
“Người kia đâu?” Lôi Dương chỉ vào cái giường trống trơn, hổn hển nói.
“Ngài không cần lo lắng quá, cô ấy vừa mới đi ra ngoài tản bộ thôi.” Y tá phụ trách chăm sóc Hân Đồng vội nói nhằm an ủi sự sốt ruột của Lôi Dương.
Lôi Dương nghe nói Hân Đồng chỉ đi tản bộ, cũng không giống như anh đa nghi nghĩ là Hân Đồng rời đi nên mới an tâm, quay ra bác sĩ nói: “ Tôi muốn bàn với cô một chút chuyện của bệnh nhân.” Rồi mới chuyển đầu qua y tá nói: “Lát nữa cô ấy trở về, bảo cô ấy ở phòng chờ tôi, dù thế nào cũng không cho đi.”
Bác sĩ nói: “Tới phòng làm việc của tôi bàn đi.”
Lôi Dương cùng bác sĩ đi ra, chỉ để lại một khuôn mặt khó xử của y tá. Người đàn ông này thật đáng sợ, tức giận thực có thể phá hoại.
Sau đó y tá cũng tùy thời rời đi, ra tới hành lang bệnh viện thì gặp Hân Đồng đi tản bộ trở về.
“Lê tiểu thư, hôm nay tinh thần tốt không?” Y tá cười cười chào hỏi.
“Cũng được” Hân Đồng cũng mỉm cười quay ra nói.
Y tá truyền đạt lại lời của Lôi Dương, vội hỏi: “Lê tiểu thư, vị tiên sinh kia lại tới, không nhìn thấy ngài, thập phần tức giận, thật muốn dọa người ta, đặc biệt dặn dò cô phải ở phòng bệnh chờ anh ấy.”
Hân Đồng không nghĩ gì liền hỏi: “Vậy hiện tại ông ấy ở đâu?”
“Ở cùng bác sĩ Tiết nói chuyện về cô.”
“Được, tôi đã biết, cảm ơn cô.” Hân Đồng mỉm cười nói cảm ơn.
“Tôi còn có việc, tôi đi trước.” Y tá nói xong liền rời đi.
Hân Đồng không có trở lại phòng bệnh ngay mà hướng tới phòng làm việc của bác sĩ đi tới.
Lôi Dương cùng bác sĩ trị bệnh cho cô bàn chuyện, chính là bàn chuyện gì? Về chuyện thai nhi chăng? Có phải hay không thai nhi có vấn đề gì?
Tâm Hân Đồng bỗng nhiên trở nên gấp gáp. Đi tới trước cửa phòng làm việc của bác sĩ, cô liền nghe thấy tiếng nói chuyện liên tục ở bên trong phát ra.
“Dựa vào tình trạng thân thể của cô ấy, không thích hợp để phá thai, tôi nghĩ điều này đã nói rất rõ ràng.” Tiếng của bác sĩ truyền tới.
“Nếu tiếp tục làm thì sao?” Liền sau đó là tiếng của Lôi Dương trầm thấp mà từ tính khiến tim Hân Đồng càng đập mạnh.
Bọn họ đang nói cái gì, nói về việc muốn cô phá thai ư? Bọn họ dựa vào cái gì mà làm thế, cô mới là người quyết định có đúng không?
“Nếu phá thai có thể sẽ tạo thành di chứng lưu sản, sau này sẽ rất khó có con.”
Hân Đồng nghe rõ cuộc đối thoại bên trong, tức giận mở mạnh cửa phòng làm việc, ánh mắt tức giận nhìn Lôi Dương nói: “Anh làm sao có thể làm như vậy, đứa nhỏ là của tôi, các anh làm gì có quyền lợi ngồi đây thảo luận sự sống chết của đứa nhỏ, anh hoàn toàn không có quyền can thiệp việc tôi giữ lại đứa nhỏ.”
Đôi mắt đen của Lôi Dương trầm xuống, nhìn Hân Đồng trầm giọng nói: “Đứa nhỏ cũng là của tôi có phải không?”
Đứa nhỏ thực sự là của anh thì sẽ phải chịu vận mệnh như vậy ư? Chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài liền bị cha nó giết chết, không kịp nhìn gia đình ư?
Giờ phút này Hân Đồng thực sự tức giận, đối với Lôi Dương là thất vọng tới cực điểm. Anh cứ như vậy sử dụng thủ đoạn với sự tồn tại của một sinh linh bé nhỏ, đồng thời cũng muốn tước đọat quyền làm mẹ của cô.
Anh thực sự một điểm cũng không để ý cô ư?
Giờ phút này, Lôi Dương ở trong mắt Hân Đồng chỉ là một kẻ lãnh khốc và vô tình, là như vậy cường liệt khiến cô tan nát cõi lòng. Đau đớn không cách nào hô hấp.
Hân Đồng cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy ra, giọng nghẹn lại, nói: “Không! Đứa bé không phải của anh, cho nên anh không có quyền áp đặt tôi cũng không có quyền thay tôi ra quyết định.”
“Em nói cái gì?” Lôi Dương tiến lại gần Hân Đồng, quát to một tiếng, ánh mắt anh trở nên âm ngoan, trên khuôn mặt là một mảnh âm u.
Bác sĩ nhìn thấy hai con người tức giận trước mặt, không khỏi lên tiếng: “Không cần kích động được không, tôi nghĩ hai người cần bình tĩnh nói chuyện.” Rồi quay ra nói với Lôi Dương: “Cô ấy không thể chịu nổi sự kích động quá lớn.” Bác sĩ nói xong liền rời khỏi phòng làm việc, để lại không gian cho một người là Hân Đồng đầy thương tâm và một người là Lôi Dương đang nổi giận bừng bừng.
“Em nhắc lại lần nữa câu vừa nói xem.” Thanh âm của Lôi Dương để lộ sự tức giận ngùn ngụt kèm th