Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341921

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.

bệnh viện này, vị tiểu thư này đã từng hỏi tôi như thế. May mắn là bây giờ ngài đã bình phục thật tốt, tôi nghĩ đáp án rất rõ ràng.”






Tất cả trôi qua quá nhanh, cũng quá mãnh liệt khiến Lôi Dương có chút vô lực thừa nhận liên tiếp chân tướng sự tình, khiến anh kinh hoàng cùng đau lòng.
Anh đã vài ngày không tới công ty làm việc, Lôi Lâm luôn gọi điện thoại thúc giục anh đến xử lý công việc ở công ty.
Lôi Dương ban đầu còn nghe cho có lệ, về sau không kiên nhẫn được nữa, cuối cùng trực tiếp cúp máy hoặc không nghe điện thoại.
Anh không có tâm tư làm việc gì, toàn bộ tâm tư đặt trên người Đồng Đồng cùng với việc truy tìm tung tích đứa bé.
Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, anh thật không biết phải làm sao, anh hận mình cũng hận Lôi Lâm. Nếu anh thực sự yêu Đồng Đồng nhiều hơn hẳn sẽ không hiểu lầm Đồng Đồng lâu như thế, sẽ không làm cho Đồng Đồng chịu đau khổ nhiều như vậy, cũng sẽ không khiến cho nhiều chuyện xảy ra như hiện nay.
“Anh thật lo lắng nhỉ. Để tôi nghĩ xem sao? Vẫn còn chưa nghĩ xong đâu… Ha ha ha…” Người nọ nói xong liền cười vang, giống như Lôi Dương thống khổ thì hắn cũng rất vui vẻ.
Lôi Dương cố gắg kìm nén bản thân nổi giận, cắn răng nói: “Các người có điều kiện gì, chỉ cần các người nói ra tôi đều đáp ứng.”
“Nếu tôi muốn mạng anh thì sao?” Đối phương cố tình hỏi.
Lôi Dương hừ lạnh một tiếng: “Chỉ cần các người để đứa bé bình an trở về, mạng của tôi sẽ tùy các người định đoạt.”
“Mạng của anh thì đây tạm thời vẫn không cần… Ha ha…” Tiếng cười cuồng vọng của người nọ vọng lại trước khi cúp máy.
“Đáng chết!” Lôi Dương nguyền rủa, rồi mới nhìn Cao Dã nói: “Tìm được tới đâu rồi?”
Cao Dã chầm chậm lắc đầu.
“Chết tiệt!” Lôi Dương tức giận chửi thề.
Anh rốt cuộc phải làm gì?
Tâm Lôi Dương một mảnh hắc ám. Lôi Dương cảm nhận được, kẻ bắt cóc kia tựa hồ như đang đùa cợt, anh càng rối hắn ta càng vui vẻ.
Lôi Dương rời khỏi văn phòng Cao Dã, ra xe đi tới bệnh viện Đồng Đồng đang ở.
Đến cửa phòng bệnh, anh nhìn xuyên qua thấy Đồng Đồng đang ngồi trên giường,trông cô thật gầy yếu, đầu hướng về phía ngoài cửa sổ, tựa hồ đang ngẩn người nghĩ về đứa bé của cô, cũng tựa như chẳng nghĩ gì, chìm đắm trong thế giới trỗng rống của riêng mình.
Lôi Dương do dự đứng ở cửa phòng bệnh, tay cầm vào chốt mở cửa, nghĩ muốn đẩy cửa bước vào, nhưng cuối cùng lại chậm rãi xoay người rời khỏi.
Lôi Dương trở về biệt thự, tiến vào nhà, tùy ý vứt bỏ áo khoác ngoài, người cũng tiến vào giữa phòng khách.
Trong đầu cuồn cuộn cuồng loạn một mảnh, tâm cũng mệt mỏi cùng cực.
Hương vị của Đồng Đồng nơi đây đã dần nhạt nhòa, anh muốn lưu giữ lại nhưng lại không có cách nào bắt lấy.
Để mặc hương vị Đồng Đồng xói mòn từng chút một, cuộc sống của anh thực đã không còn hình ảnh mềm mại đáng yêu của Đồng Đồng, không hề có thanh âm đầy mê hoặc lòng người của cô.
Ngay trong lúc anh đang hoài niệm quá khứ thì chuông cửa kêu.
Lôi Dương nằm trên ghế sô pha, đối với tiếng gọi cửa liên tục kia tựa hồ không thèm để ý, mặc nhiên để tiếng chuông kêu “dinh doong, dinh doong”.
Mà người bên ngoài cũng kiên trì, tựa hồ không gặp anh thì không cam lòng, tiếp tục ấn chuông cửa, khiến Lôi Dương bực mình, anh đứng dậy, tức giận mở cửa.
“Bố tới đây làm cái gì?” Lôi Dương nhìn người ở bên ngoài cửa, người mà anh gọi là bố, đang đứng trước cửa nhà anh.
“Sao? Tôi không đến được ư?” Lôi Lâm đối với thái độ bất kính của Lôi Dương có chút không chấp nhận, xuất ra sự uy nghiêm của người làm cha trách mắng Lôi Dương.
Lôi Dương không đáp quay người hướng vào bên trong phòng. Lôi Lâm cũng bước vào sau đó.
Lôi Lâm nhìn Lôi Dương, từ từ tiến vào giữa phòng, không đếm xỉa đến sự tồn tại của anh, uy quyền nói: “ Ngày mai đưa tôi đến công ty.”
Lôi Dương lạnh lùng: “ Chuyện đứa bé ở biệt thự, còn có ai biết?”
“Chỉ có tôi cùng người giúp việc biết, anh không cần cả ngày chỉ biết tìm đứa bé, chuyện công ty cũng quan trọng ngang nhau.”
Lôi Dương nghe Lôi Lâm nói cực kì tức giận, lạnh lẽo nói: “Chuyện công ty kém đứa bé rất xa, ở trong mắt ông, một tia cảm tình đối với đứa con cũng không có, không cần biết nó sống hay chết, tôi sao lại có một người cha như ông? Nếu đứa bé có mệnh hệ gì đừng trách tôi vô tình.”
“Nghịch tử!”
Lôi Lâm nhấc tay lên, hướng về má Lôi Dương, Lôi Dương nhanh nhẹn bắt lấy tay Lôi Lâm, gằn từng tiếng nói: “ Ông còn muốn đánh tôi ư? Sau này ông có trả đủ không? Ông đừng mơ muốn đánh tôi một chút, cho dù ông là bố tôi cũng không cho phép.”
Lôi Dương buông tay Lôi Lâm, chỉ về phía cửa nói: “Tôi cần an tĩnh, chuyện công ty tùy ông quyết định.”
Hai má Lôi Lâm tức giận đến tím tái, cả người phát khùng, nhưng không còn đường lựa chọn, đành xoay người rời khỏi biệt thự của Lôi Dương.
Tâm Lôi Dương lại trở nên bất an khác thường.
Thời gian lại trôi qua vài ngày, Lôi Dương cùng Cao Dã một khắc không ngừng truy lùng tung tích đứa bé.
Hôm nay vừa tới bệnh viện xem xong tình trạng của Đồng Đồng, Lôi Dương chuẩn bị


Polly po-cket