Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

ây ngốc cười.
Tuy nhiên, sau khi mở cửa phòng bệnh, anh lại khủng hoảng phát hiện, một khoảng không trống trơn trước mắt, Đồng Đồng không có trở về.
Bệnh viện cũng phái người đi tìm, nhưng cũng không có kết quả.
Người như vậy biến mất, không thấy.
Bà Lê ở bên ngoài cũng tìm không thấy, cũng mang tâm trạng đồng dạng về tới phòng bệnh, lại không nhìn thấy Đồng Đồng, chỉ thấy một đứa ngốc Lôi Dương, bà cảm thấy trời long đất lở, người chậm rãi từ từ ngã ngồi xuống.
Lôi Dương vội đi lên đỡ bà Lê dậy.
Bà Lê đau đớn lắc đầu, khóc nói: “Thật khó, Hân Đồng nghe thấy chuyện đứa bé mà bác đã cố giấu.”
Lôi Dương nghe bà Lê nhắc, cảm giác máu trong người đóng băng.
Không, nhất thiết không cần thiết phải như vậy, Lôi Dương giúp bà Lê ngồi lên trên giường: “Đứa bé kia không nhất định là Nhạc Bằng, bởi vì không nhận rõ hình dạng, cho nên nhất định không phải Nhạc Bằng.”
Là an ủi bà Lê cũng là an ủi chính mình.
Bà Lê đẩy Lôi Dương ra nói: “Anh đi đi, không cần tái xuất hiện ở trước mặt chúng tôi, kể từ khi Hân Đồng nhận biết anh, nó chưa từng có một ngày tốt đẹp.”
Lôi Dương đè nén đau thương trong lòng, chậm rãi xoay người nói: “Cháu đều biết là lỗi của cháu, nếu mọi người hận cháu, cháu cũng cam tâm tình nguyện.”
Lôi Dương đã nản lòng thoái chí, thật chịu thua đứa bé, hoặc là có thể nói, đứa bé – cốt nhục của anh với cái chết hư hư thực thực. Còn có việc tìm không thấy Đồng Đồng khiến Lôi Dương cảm thấy, anh sinh ra trên đời tựa như không có ý nghĩa nhiều lắm, không có người thực yêu, không có tình, anh còn sống cùng lắm chỉ còn là một cái vỏ.
Hôm nay vì cái chết của đứa bé, anh bị triệu tập lên cục công an, đi đến cục công an , cứ nghĩ mình lạnh lùng, vô tình, đa mưu thế nhưng lại có một chút hụt hẫng, trong hốc mắt lại tồn tại 1 giọt lệ.
Anh không đi xe mà bước lững thững trên đường, mặt trời chiếu rọi ánh nắng chói chang khiến mọi người cảm thấy oi bức. Anh cứ như vậy chậm rãi bước trên đường.
Trên đường, người qua kẻ lại, giống như cả thế giới đều bận rộn, tấp nập nhưng cũng đều không có liên quan tới anh, tâm tình của anh chỉ tập trung mãnh liệt vào Đồng Đồng.
Đã mấy ngày rồi, tin tức về Đồng Đồng vẫn như cũ không có gì, giống như Đồng Đồng chưa từng tồn tại ở thế giới này.
Trong lòng anh tự dưng dâng lên một loại ý niệm không tốt, mỗi khi nghĩ đến tinh thần thất thường của Đồng Đồng, lẻ loi một mình, có thể hay không gặp phải cái gì nguy hiểm, gặp phải người xấu?
Nếu Đồng Đồng chẳng may gặp nguy hiểm, anh nhất định sẽ ở cùng Đồng Đồng, kể cả là chết đi còn hơn là sống mà không có Đồng Đồng, một chút tin tức về Đồng Đồng cũng không có.
Đồng Đồng cứ như vậy biến mất.
Biến mất ở trong thế giới của anh, thật sâu khắc vào trong lòng anh, thật khó có thể quên, khó có thể tha thứ lỗi lầm của mình.
Anh thiếu Đồng Đồng nhiều lắm, ông trời đã giúp anh gặp lại để bù đắp lỗi lầm, nhưng hai năm khủng hoảng sống trong hôn mê do dự kia mà không có Đồng Đồng khiến anh càng thêm mặc cảm, khiến anh khủng hoảng, tức giận không nhìn nhận rõ ràng sự việc.
Ánh mắt nhìn xa xăm, thở dài não nề, bất chợt lại nhìn thấy một dáng người quen thuộc, người đó đang ở cùng một người đàn ông khác bàn luận gì đó.
Dáng người quen thuộc đó chính là Lôi Hướng Đông, khuôn mặt hắn khó chịu cùng bất an, vừa đối mặt với người đàn ông kia nói cái gì, hai người liền hướng vào một ngõ nhỏ đi vào.
Trong lòng Lôi Dương cảm thấy kỳ lạ, khiến anh không khỏi bước theo.
Đó là một cái ngõ thực hẻo lánh cũng thực dơ bẩn, rất ít người vào, bên trong bốc mùi hôi thối của rác rưởi.
Lôi Hướng Đông nhăn mặt, không kiên nhẫn nói: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Nam nhân kia cười nói: “Tôi chỉ cần tiền, anh đưa tôi tiền thì mọi việc đều ổn thỏa.”
Lôi Hướng Đông rút ra một quyển chi phiếu cùng một cái bút tinh xảo, ghi trên mặt giấy vài con số, rồi ký ở phía dưới, đưa tới trước mặt nam nhân kia nói: “Cầm lấy cái này rồi biến đi xa khỏi tầm mắt của tôi, đừng có để tôi lại nhìn thấy anh, đây là lần cuối cùng, cẩn thận cái miệng của anh, đừng có nói lung tung bằng không… đừng trách tôi vô tình.”
“Tôi biết, tôi sẽ tự quản miệng mình, anh làm thế này thì tôi một lời cũng không nói, tôi nói cũng không có gì có lợi cho tôi hết.” Ánh mắt người nọ rực sáng nhìn vào tờ chi phiếu.
Lôi Hướng Đông bịt mũi, đi ra khỏi cái ngõ nhỏ dơ bẩn.






Mà nấp tại một cái nhà gần đó, Lôi Dương nhìn thấy Lôi Hướng Đông đi khỏi, anh liền ra khỏi nơi ẩn nấp.
Nam nhân kia vui vẻ nhìn tờ chi phiếu, hắn cao hứng hôn lên những con số, một chút cũng không để ý tới Lôi Dương đang từ từ tiến lại gần hắn. Cho đến khi hình bóng cao lớn của Lôi Dương chặn trước tầm mắt của hắn, hắn mới cảm nhận được, nâng đầu lên đã thấy Lôi Dương, đôi mắt hắn kinh hoảng mở lớn, ba chân bốn cẳng muốn chạy trốn, nhưng ngay lập tức bị tay Lôi Dương nắm chặt lấy.
“Chạy đi đâu?” Lôi Dương giống như sứ giả địa ngục, thanh âm khiến cho hai chân nam nhân kia run rẩy.
“Tôi không