Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
đi tìm Cao Dã thì nhận được điện thoại của Cao Dã gọi tới.
“Lôi, khu núi đá phía Bắc, nhanh đi. Tớ cũng đang trên xe đuổi theo đây”. Cao Dã vội vã nói xong liền tắt điện thoại.
Lôi Dương nghe thấy ngữ khí lo lắng của Cao Dã, trong lòng cũng đoán tới, nhất định là tin tức của đứa bé.
Anh vội chuyển hướng xe đi về khu núi đá phía Bắc.
Lòng anh rất lo lắng, rất chờ mong.
Xe chạy nhanh chẳng mấy chốc mà tới khu núi đá phía Bắc. Dưới chân núi Lôi Dương dừng xe, thấy bóng dáng của Cao Dã ở trên núi, anh cũng lo lắng bước vội lên theo.
Cao Dã thấy Lôi Dương đến, liền chỉ tay về phía một cái động, Lôi Dương thuận theo tay Cao Dã chỉ nhìn lại, cái động ở vị trí bên kia, hai người chia làm hai hướng tiến về phía đó.
Ngọn núi này không cao, mà địa điểm Cao Dã chỉ cũng không nằm ở trên đỉnh núi, nên chẳng tốn nhiều công sức hai người liền tới nơi.
Địa điểm Cao Dã chỉ là một cái động thiên nhiên, ít người qua lại, bởi vì tương truyền trên này có thú dữ.
Cao Dã chậm rãi tiến về phía cửa động, cẩn thận nhìn xung quanh một chút, người cũng tiến vào sơn động, Lôi Dương nhìn Cao Dã từng bước lên núi, sau khi Cao Dã vào trong, Lôi Dương cũng cẩn thận tiến vào bên trong động.
Đây là một sơn động liên hoàn, vào sau sơn động còn có một cái động khác ở bên trong. Bốn phía tựa hồ không có gì dị thường, cho đến khi Cao Dã cùng Lôi Dương đến một đường cụt, mới phát hiện tận cùng bên trong sơn động, trên mặt đất thực nhiều cây cỏ, còn có một ít đệm chăn tồi tàn.
Lôi Dương như gió chạy tiến lên, thu lại chăn đệm tồi tàn kia,nhìn đến một khối thân thể nho nhỏ, không có một tia hơi thở.
Thân có chút phân hủy không cách nào phân biệt được.
Lôi Dương giống như một con dã thú bị thương, thống khổ quát: “Đây không phải là đứa bé chúng ta muốn tìm, không phải.”
Cao Dã nhìn Lôi Dương thống khổ, nhìn thân thể trẻ con không còn toàn vẹn, anh có chút khổ sở vỗ vai Lôi Dương nói: “Lôi…”
Cao Dã muốn an ủi nhưng tất cả cảm giác đều là tái nhợt, bất kể nói cái gì cũng không thể giúp Lôi Dương bớt đi thống khổ.
Đứa bé, có thật đây là đứa bé của anh và Đồng Đồng không? Anh không mong ý này là thật, Lôi Dương cởi bỏ chính áo ngoài của mình, cẩn thận bao bọc đứa bé, không cách nào ức chế thống khổ trong lòng, thất thanh khóc lớn.
Cao Dã nhìn bạn tốt đau khổ, hung hăng nói: “Nhất định phải tóm được thằng khốn đáng chết đó.”
Một trận còi xe cảnh sát vang lên tức thì giữa tâm trạng đau buồn.
Lôi Dương quay đầu nhìn Cao Dã nói: “Ai đã báo cảnh sát?”
Cao Dã lắc đầu một cái: “Không biết.”
Lôi Dương đang ngồi xổm, chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn thân hình đã mất đi độ ấm trên mặt đất kia.
Anh phải đưa đứa bé giao cho Đồng Đồng như thế nào?
Anh làm sao để Đồng Đồng không thất vọng, để chính mình không thất vọng.
Ông trời nhất định phải trừng phạt anh như thế này sao?
Cảnh sát tới điều tra hiện trường, tìm kiếm chứng cứ, rồi đưa Lôi Dương và Cao Dã về cục cảnh sát lấy khẩu cung.
Khi đã ở đấy, Lôi Dương không cách nào tập trung tinh thần cho việc khai báo, người giống như ở dưới địa ngục, tâm cùng toàn thân đều đau đớn.
Cao Dã vốn cho người đi điều tra, điểm bố trí tin tức đặt ở khắp nơi, mãi tới hôm nay người của anh mới gọi điện thoại cho anh biết, có người dân phản ánh, trên núi có tiếng đứa bé khóc nỉ non, nhưng gần đây không có nghe thấy.
Theo đầu mối này, Lôi Dương cùng Cao Dã đi đến ngọn núi này.
Còn cảnh sát lại nhận được một cuộc điện thoại bí ẩn, cho bọn họ biết khu ngọn núi phía Bắc cần cảnh sát trợ giúp.
Mọi người lâm vào bế tắc, nếu người gọi điện chính là hung thủ, vì lý do gì lại tự mình gọi điện báo cảnh sát, nếu không phải hung thủ thì người nào đã gọi điện thông báo, thật nghĩ không ra.
Ra khỏi cục cảnh sát, tinh thần Lôi Dương một mực lâm vào hoảng hốt, Cao Dã ưu tư nói: “Tớ lấy xe đưa cậu về!”
Lôi Dương không có trả lời, chậm rãi bước đi xa, Cao Dã đứng nhìn bóng dáng thê lương của Lôi Dương đầy thương cảm, không còn cách nào, chỉ lắc đầu.
Nhà họ Lê.
Ông Lê xem tin tức mới trên báo, máu toàn thân đọng lại.
“Cảnh sát phát hiện ở khu vực núi phía Bắc có một khối thi thể trẻ em. Sau khi tìm được thi thể này, phát hiện tổng giám đốc của tập đoàn Lôi Thị cùng một người đàn ông khác cũng có mặt tại hiện trường. Khuôn mặt tổng giám đốc Lôi đầy đau thương, rốt cuộc đứa trẻ đã mất cùng tổng giám đốc Lôi có quan hệ gì? Công việc điều tra vẫn đang tiến hành để làm rõ sự việc.”
Lê Gia đứng cạnh ông Lê, nhìn thấy tin tức mới trên báo, thân hình cứng đờ, tin tức kia nói chính là Nhạc Bằng?
Ông Lê thân hình mềm nhũn ngã về phía sau ghế sô pha, quay đầu nhìn thấy Lê Gia, ông hư nhược vô lực nói: “Tạm thời… không cần cho mẹ con biết.”
Mắt Lôi Gia hơi đỏ nói: “Con biết!”
Trong bệnh viện
Bà Lê đang giúp Hân Đồng trên đường trở về phòng bệnh, lại nghe thấy hai y tá bên cạnh nói: “Đã xem tin tức báo nói hôm nay chưa? Lôi Dương của Lôi gia hình như có con riêng, đứa bé trước đó hình như đã chết, hôm nay trên núi phía Bắc phát hiện ra thi thể đứa