Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

mơ màng đứng ở đó. Có đây có rất nhiều biệt thự, không biết mẹ Đồng Đồng ở biệt thự nào.
Nhạc Bằng với thân ảnh nhỏ bé đứng ở bên đường, nhìn bốn phía chung quanh, nhìn thấy một vài người ra vào, có dáng vẻ quen thuộc của mẹ hay không?
Đợi thật lâu thật lâu, cuối cùng nhìn thấy một phụ nữ mĩ lệ từ một biệt thự đi ra. Nhạc Bằng mắt sáng ngời, tựa hồ chính là mẹ Hân Đồng giống trong ảnh chụp.
Nhạc Bằng trở nên cao hứng chạy nhanh, nhanh chóng chạy về đằng trước. Nhưng nhìn thấy người nhìn giống mẹ Hân Đồng đang lên xe, Nhạc Bằng nóng vội càng chạy nhanh hơn.
Nhưng xe ô tô khởi động, chạy về phía trước. Nhạc Bằng kích động đuổi theo. Nhưng mà cậu nhỏ bé như vậy làm sao có thể đuổi theo được chiếc ô tô đó.
Nhạc Bằng liền bật khóc, nhưng vẫn tiếp tục chạy theo đằng sau ô tô của Đồng Đồng. Nhưng là bởi vì chạy quá nhanh, bịch một tiếng ngã sấp xuống mặt đường.
Nhạc Bằng ngẩng đầu nhìn về phía xe ô tô rời đi. Cậu tưởng xe ô tô đã đi xa rồi nhưng phát hiện nó không đi. Xe lùi dần lại phía cậu, dừng lại bên cạnh cậu, rồi mới mở cửa xe. Mẹ Hân Đồng của cậu xuống xe, đi tới trước mặt cậu.
Một phụ nữ khuôn mặt dịu dàng giúp cậu đứng lên, phủi đi bụi đất dính trên quần áo, nhẹ nhàng nói: “Anh bạn nhỏ sao lại ngã ở đây, cho cô biết được không?”
Đôi mắt đen láy của Nhạc bằng nhìn Hân Đồng, lắc lắc đầu rồi lại vội gật gật đầu.
(Hân Đồng thừa nhận chính thân phận mình, cho nên sau này vẫn tên là Hân Đồng)
Hân Đồng đưa mắt nhìn khuôn mặt Nhạc Bằng, trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ gì đó, suy nghĩ, cô ngây người một hồi rồi mới hỏi: “Con vì sao lại chạy theo xe ô tô vậy, như vậy thật nguy hiểm, có biết không hả?”
Nhạc Bằng cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi mới phụng phịu thật đáng yêu, có chút đáng thương ngập ngừng nói: “Con lạc mất người nhà của mình, con không tìm thấy papa!”
Con nói dối rồi, xin lỗi papa! Nhạc Bằng trong lòng lặng lẽ hối lỗi!
Hân Đồng nhẹ nhàng chớp chớp lông mi. Gia đình nào bỏ rơi đứa bé này vậy? Nhưng cô lại cảm thấy kỳ quái, vì sao nhìn thấy Nhạc Bằng trong lòng không hiểu sao lại có một cảm giác thân thuộc, tay cô xoa đầu Nhạc Bằng, cười nói: “Vậy con có biết địa chỉ nhà mình hoặc là số điện thoại của papa hoặc mẹ mình không? Cô có thể giúp con liên lạc với người thân!”
“Con biết địa chỉ nhà ạ!” Nhạc Bằng đắc ý cười nói.
“Được rồi, vậy cô đưa con về nhà!”
“Vâng, cảm ơn cô!” Nhạc Bằng ngoan ngoãn gật đầu.
Hân Đồng kéo tay Nhạc Bằng, đi về phía xe, mở cửa cho Nhạc Bằng ngồi lên xe. Nhạc Bằng liền đọc địa chỉ nhà cho Hân Đồng biết.
Hân Đồng liền khởi động xe hướng về địa chỉ nhà Nhạc Bằng lái đi.
Nhạc Bằng ngồi bên cạnh Hân Đồng, tâm lý thật vui vẻ, nhưng lại ngoan ngoãn không quấy nhiễu Hân Đồng lái xe.
Hân Đồng quay đầu nhìn sang Nhạc Bằng, trong lòng có một cảm giác kỳ quái.
“Con cho cô biết, con tên là gì?”
“Con tên là Tề Nhạc Bằng!”
Hân Đồng nghe Nhạc Bằng nói, trong lòng run rẩy một chút, cô lo lắng hỏi: “Papa con, papa con tên là gì?”
Nhạc Bằng đôi mắt đen láy nhìn Đồng Đồng, gật đầu nói: “Papa tên là Tề Dương!”
Tim của Đồng Đồng bỗng đập nhanh hơn, trong đầu Đồng Đồng căn bản hiện ra một chút nghi ngờ, bỗng nhiên cảm thấy có chút buồn cười.
Có lẽ chỉ là tên giống nhau mà thôi. Nhạc Bằng của cô sớm đã không còn trên đời này rồi. Hân Đồng tăng tốc độ nhanh hơn, rất nhanh đã tới nơi Nhạc Bằng ở.
Nhạc Bằng nhìn ngôi nhà trước mặt, cậu mong chờ nói: “Cô có thể vào nhà Nhạc Bằng chơi một lúc được không? Nhạc Bằng thực sự rất vui vẻ khi gặp cô!”
Không biết vì sao, nhìn thấy sự mong chờ trong mắt Nhạc Bằng, cô không đành lòng cự tuyệt, hoặc là bởi vì cái cảm giác nghe cái tên quen thuộc.
Cô đành mở cửa, xuống xe, Nhạc Bằng cũng nhanh chóng xuống xe.
Nhạc Bằng rút chìa khóa, mở cửa cổng biệt thự, giữ chặt tay Hân Đồng bước vào.
Phòng khách thật sạch sẽ, tường màu trắng cánh diều, cảm giác quen thuộc kia lại xuất hiện trong cô.
Cô đánh giá bốn bề như muốn phát hiện cái gì đó, nhưng lại không có. Nhạc Bằng kéo tay cô tiến vào một thư phòng ngủ, vui vẻ nói: “Đây là phòng ngủ của papa, bên cạnh là phòng ngủ của con!”
Hân Đồng nhìn Nhạc Bằng, không biết vì sao Nhạc Bằng với cô lại thân thuộc như thế, giống như bình thường. Không hiểu muốn đi kết thân với Nhạc Bằng.
Nhạc Bằng kéo cô tới khu vườn bên cạnh, thân ảnh nho nhỏ, khó khăn đi vào giữa vườn, rồi mới vui vẻ nói: “Cô ơi, cô xem này, đằng sau này trồng rất nhiều hoa, là papa trồng đó. Papa nói là hoa này tên “Kí tương tư”, bởi vì papa rất nhớ mẹ, cho nên trồng rất nhiều hoa!”
Hân Đồng nhìn vườn hoa trước mặt, chấn động đến mức không nói được, hơi thở của cô trở nên khó khăn. Thế này là, thế này là!
Hân Đồng ngồi sụp xuống, có chút khẩn trương, lòng có chút run rẩy, nghi ngờ cẩn thận hỏi: “ Nhạc Bằng, vậy mẹ con đâu? Papa không nói cho con biết sao?”
Nhạc Bằng ánh mắt tối sầm lại, có chút buồn bã nói: “Papa nói là bởi vì papa làm rất nhiều việc có lỗi, cho nên mẹ đi rồi! Nhưng con biết papa thực sự rất muốn mẹ!”
Hân Đồng cảm giác chính mình không