XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1912 lượt.

c sống, tình thân, tình bạn cũng rất quan trọng. Cho nên đối với cuộc sống của tôi, tình yêu đã không còn quan trọng nữa.”
Angel Nhi nói xong nhìn vào đồng hồ trên cổ tay nói: “Thời gian không còn sớm, tôi phải đi rồi, gặp lại sau!”
“Hân Đồng!” Lôi Dương khẩn trương nắm lấy tay Đồng Đồng, đứng dậy ôm lấy Đồng Đồng, thống khổ nói: “Chúng ta có thể gặp lại không?”
“Xin thứ lỗi, tôi phải đi!” Angel Nhi thoát khỏi Lôi Dương, xoay người, đi nhanh ra cửa, giống như chỉ cần rời xa chiếc bàn đó, thoát khỏi tầm mắt của Lôi Dương.
Lôi Dương đứng ở đó thật lâu, thật lâu không cách nào làm cho tâm tình đau đớn của mình bình tĩnh lại. Trong mắt một mảng trống rỗng.
Lôi Dương cùng Hân Đồng nói chuyện, cả ngày ở trong trạng thái hoảng hốt. Buổi chiều sau khi đón Nhạc Bằng anh không về nhà, lái xe tới nhà Cao Dã.
Nhạc Bằng mơ mơ màng màng ngủ, Lôi Dương đặt Nhạc Bằng ở ghế sô pha trong phòng khách nhà Cao Dã.
Sau đó anh tự đi tới bàn rượu của Cao Dã, rót một ly rượu uống, uống xong một chén, rót thêm một chén nữa, không nói nửa câu.
Ngụm rượu nóng bỏng chảy vào miệng, vào họng rồi xuống bụng.[:D'>
Cao Dã cuối cùng không thể nhìn được nữa, đi tới gần đoạt lấy chén rượu trong tay Lôi Dương nói: “Hì, cậu sao thế, rượu này quý lắm đó, cậu uống như vậy là không phải nha. Nói đi! Gặp chuyện gì vậy?”






Lôi Dương ánh mắt thống khổ, quay đầu đi nói: “ Tớ đã gặp lại Hân Đồng.”
“Hehe… Như vậy không phải tốt lắm sao? Không phải cậu luôn khao khát gặp lại cô ấy. Tớ chưa bao giờ nhìn thấy biểu hiện hiện giờ của cậu. Cậu không phải người dễ bị kích động!” Cao Dã nghe Lôi Dương xong, cười nói.
Lôi Dương lắc đầu nói: “Gặp lại thì sao chứ.”
Nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Lôi Dương, thần sắc Cao Dã cũng biến đổi, nói: “Cô ấy không chịu tha thứ cho cậu đúng không, vậy cậu có cho cô ấy biết đứa bé còn sống không? Các cậu nên vì đứa bé mà quay lại với nhau.”
“Vấn đề chủ yếu không phải việc này, nếu tớ là cô ấy, bị đau khổ nhiều như vậy, tớ cũng không thừa nhận tớ còn yêu người đàn ông kia. Bên cạnh cô ấy giờ có một người đàn ông khác, còn có một đứa con gái nữa!”
Cao Dã nghe Nhạc Bằng nói, má xị xuống như trái khổ qua (quả mướp đắng), lừa cậu nhóc khó thật, nó mới có năm tuổi thôi đấy!
Lôi Dương nhìn Nhạc Bằng lên tiếng nói: “Bởi vì… papa làm việc có lỗi với mẹ Hân Đồng cho nên mẹ tức giận, đều là lỗi của papa. Không phải là mẹ không thương Nhạc Bằng!”
“Vậy papa đưa Nhạc Bằng đi tìm mẹ Hân Đồng, Nhạc Bằng nói cho mẹ biết, papa thực sự hối hận và khổ sở, bảo mẹ Hân Đồng tha thứ cho papa!”
“Nhạc Bằng, đó là chuyện của người lớn, để cho papa tự giải quyết được không?”
Nhạc Bằng trên mặt có chút thất vọng, nhưng vẫn hiểu chuyện nói: “Vâng, con biết rồi.”
“Cậu uống rượu, không thể lái xe. Hôm nay ở lại đây đi.”
“Được thôi. Vậy chú có thể chơi điện tử cùng cháu được không?
“ Đương nhiên có thể!” Cao Dã vươn tay, Nhạc Bằng nhảy xuống ghế, cầm tay Cao Dã, một lớn một nhỏ đi chơi điện tử, để lại phía sau khuôn mặt buồn bã của Lôi Dương.
Nhạc Bằng và Cao Dã ngồi chơi điện tử cùng nhau, kết thúc một ván, Nhạc Bằng mở miệng nói chuyện: “Chú, cháu có thể vay tiền chú được không?”
“Vay tiền chú?”
“Cũng không được để cho papa biết. Nhạc Bằng có tiền tiêu vặt sẽ trả lại cho chú. Nhạc Bằng nói được là làm được!” Trong đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ mong chờ.
Cao Dã khó xử nói: “Vậy cháu phải cho chú biết, muốn dùng tiền vào việc gì, vì sao lại không được cho papa cháu biết?”
Khuôn mặt Nhạc Bằng thần bí nói: “Bởi vì mấy ngày nữa là sinh nhật papa, cháu muốn mùa quà tặng cho papa, cho nên không thể để cho papa biết!”
“Như vậy à! Vậy chú đồng ý với cháu!”
“Cảm ơn chú!” Nhạc Bằng cười vui vẻ, lay lay cánh tay Cao Dã nói: “Cháu sẽ trả lại cho chú!”
Cao Dã cũng không còn cách nào khác, đành phải làm theo cậu nhóc này.
“Papa, gặp lại sau!” Bị đưa đến nhà trẻ, Nhạc Bằng cười sáng lạng, vẫy tay chào Lôi Dương.
Lôi Dương cũng vẫy tay chào Nhạc Bằng.
Nhạc Bằng xoay người đi vào trong nhà trẻ.
Lôi Dương khởi động xe rời đi.
Nhưng khi Nhạc Bằng vừa mới bước vào nhà trẻ, nhìn thấy bố lái xe rời khỏi đó, chạy nhanh ra khỏi nhà trẻ, đi về một hướng khác.
Hình ảnh một đứa trẻ nhỏ lưng đeo ba lô, muốn chặn thuê một chiếc taxi, nhưng rất nhiều taxi đều trôi qua, không muốn dừng lại vì một tên nhóc con.
Nhạc Bằng khổ não mà lại sốt ruột, nhưng vẫn không nhụt chí chặn thuê taxi, cuối cùng vẫn có một người đại từ bi.
Một tài xế tốt bụng dừng taxi bên cạnh Nhạc Bằng hỏi: “Anh bạn nhỏ à, cháu muốn đi đâu?”
“Chú tài xế, cháu có tiền, chú có thể đưa cháu đến đường Ái quốc được không? Cháu muốn đi tìm mẹ!”
Người tài xế nhìn thấy Nhạc Bằng nhỏ bé mà khuôn mặt tràn đầy hy vọng, cười nói: “Lên xe đi!”
Nhạc Bằng vui vẻ mở cửa rồi leo lên xe ngồi. Oa! Đây là lần đầu tiên tự mình ngồi taxi! Không biết nếu mà papa biết chuyện, có tẹt mông cậu không ta?
Tài xế dừng xe ở Ái quốc lộ, Nhạc Bằng cẩn thận xuống xe,