Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
hiện lên trong đầu cô.
Cô cảm thấy hơi căng thẳng, tim đập thình thịch, thần kinh gần như căng lên, ngay cả vết thương trên trán cũng bị ảnh hưởng nhói đau.
Cô lại tự cười nhạo chính mình. Chuyện này thật quá hoang đường, đã sáu năm trôi qua, anh bây giờ nhìn thấy cô lại y như kẻ thù, anh cũng sắp kết hôn cùng người con gái khác, cô có tư cách gì mà ảo tưởng rằng anh vẫn còn giữ số điện thoại đó cơ chứ.
Nhưng trong lòng vẫn nhen nhóm chút hy vọng, cô thật muốn thử.
Có đôi khi con người chính là như vậy, cho dù đã biết trước kết quả, thế nhưng khi kết quả vẫn chưa công bố cho thiên hạ, bạn sẽ vẫn tiếp tục mơ mộng.
Cô tìm ra chiếc điện thoại lỗi thời kia, cứng nhắc ấn vào số điện thoại đó.
Hóa ra, xa cách nhiều năm, cô vẫn nhớ rõ dãy số kia mồn một!
Trước khi ấn vào con số cuối cùng, cô căng thẳng, cảm giác như huyết áp mình tăng vọt lên.
Cuối cùng cũng ấn nốt con số còn lại.
Cô chờ đợi giọng nữ máy móc vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” hoặc là: “Số máy quý khách vừa gọi không tồn tại…”
Song cô lại có thể nghe thấy tiếng “tút…tút” từ đầu bên kia vang lên.
Cô mờ mịt.
Cô nghĩ rằng số máy này đã bị anh vứt bỏ, sau đó lại bán cho người khác dùng.
Tút tút… vẫn văng vẳng bên tai, đối phương vẫn chưa bắt máy, cô cơ hồ cho rằng một giọng nữ vang lên nói với cô rằng: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không thể trả lời cuộc gọi, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Nhưng vào chính khoảnh khắc kia, điện thoại được kết nối.
**
Đối phương không lên tiếng.
Cô đợi khoảng hai giây, sau đó lại thử “a lô”
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
Sự trầm mặc kéo dài, tim cô đập nhanh tưởng chừng như sắp ngất xĩu.
Thật lâu thật lâu sau, cô mới nghe được tiếng anh vang lên.
“A lô”
Giọng nói quen thuộc. Không phải là ngữ điệu của một câu hỏi, mà là âm thanh thâm trầm trả lời.
Là anh! Đúng thật là anh! Anh vẫn còn giữ lại số điện thoại này!
Cô cảm thấy răng mình run lên cầm cập: “Gia Hoa, chúng ta…có thể gặp nhau nói chuyện không?” toàn thân cô run rẩy, nhưng lại cố trấn định giọng nói, dè dặt hỏi.
Cô nghe thấy tiếng thở dồn dập từ đầu dây bên kia, cô nghĩ, những lời này nhất định lại khiến anh cảm thấy khó chịu.
Cô lẳng lặng thở dài, không đợi lời từ chối từ anh, lòng cô đã bắt đầu chùn xuống thất vọng.
Nhưng đột nhiên anh lại mở miệng nói: “Tôi rất bận, em vui lòng hẹn trước với trợ lý của tôi, anh ta sẽ gọi lại cho em.”
Mặc dù thanh âm anh vừa lãnh đạm vừa xa cách, thế nhưng cô vẫn không thể kìm nén được cảm xúc của mình, lệ ướt bờ mi.
Anh cúp máy.
Cô che miệng khóc nấc nghẹn ngào.
Cô khóc trong niềm hạnh phúc dâng trào.
Nhiều năm qua, cô vẫn chưa từng khóc lóc yếu đuối như vậy.
Thế sao giờ đây lại khóc? Cho dù thời gian trước có gian nan vất vả thế nào cô cũng không khóc.
Cô không biết nguyên nhân, chỉ khóc rồi khóc, trong đầu chỉ có một ý niệm.
Anh thật sự vẫn còn giữ số điện thoại đó.
Khúc nhạc vang lên
Một lúc sau, điện thoại Quan Hiểu lại reo lên.
Cô bắt máy, đối phương tự xưng mình là trợ lý của Doãn Gia Hoa, đồng thời dùng giọng điệu công thức hóa bảo rằng: “Quan tiểu thư, Doãn tổng rất bận, phải thứ ba tuần sau mới có thời gian.”
Cô lập tức trả lời: “Được, vậy hẹn thứ vào thứ ba tuần sau.”
Đầu dây bên kia hơi lưỡng lự, tựa như muốn nói thêm gì, bất quá khi mở miệng cũng lại là lời tạm biệt khách sáo.
Anh ngẩng đầu nhìn trần nhà thở dài.
Giữa hai người nhất định là một đoạn tình buồn.
Bỗng nhiên, truyền đến tiếng gõ cửa.
Chưa đợi anh mở miệng, người kia đã tự ý bước vào.
Hóa ra là Trương Lộ.
Chả trách lại tự tiện như thế, còn chưa đợi anh lên tiếng “mời vào” đã mở của xông thẳng vào.
Nhìn đối phương mỉm cười với thâm ý sâu xa, Dương Huy thật muốn tìm một nơi nào đó khuất ánh sáng mà day trán.
Bà chủ khó chơi này lại đến, nhất định là lại muốn cạy miệng anh đây mà.
Không biết hôm nay Trương đại tiểu thư lại muốn moi móc tin tức gì từ anh.
**
Cả sáng nay mí mắt phải của Doãn Gia Hoa bị giật liên tục, lòng anh cũng vì thế mà cảm thấy bất an không ngừng. Gọi điện thoại đến bệnh viện, xác định tình trạng của ngoại vẫn ổn, anh thở phào nhẹ nhõm
Song mí mắt vẫn giật, tựa như điềm báo trước sắp sửa có chuyện xảy ra.
Anh bắt đầu lấy tờ giấy trắng trên bàn, xé thành từng mãnh vụn nhỏ, thấm nước rồi dán lên mí mắt.
Lúc này anh mới yên lòng hơn.
Nhưng ngay lập tức anh lại không khỏi giật mình hoảng hốt.
Thói quen này bị ảnh hưởng bởi chính người phụ nữ ấy. Trước đây mỗi lần mí mắt anh giật gay gắt, cô lại xé nhỏ tờ giấy trắng, thấm nước bọt cho ướt, rồi dán lên mí mắt anh, sau đó nói với anh rằng, đây là tục “khiêu dã bái khiêu”, làm như vậy sẽ không phải lo “điềm xấu mắt phải giật” nữa.
Lần đầu tiên cô làm như vậy, anh còn xấu xa trêu cô rằng, mí mắt anh đã dính nước bọt của cô, để cho công bằng anh cũng cho cô nếm lại nước bọt của mình.
Anh mặc cô vừa cườ